Có rất nhiều lý do trong cuộc sống hôn nhân khiến đàn ông dù còn nặng tình với vợ nhưng vẫn ra ngoài cặp bồ, ngoại tình với người thứ 3. sớm muộn gì cũng ra ngoài "vụng trộm" để khỏa lấp sự thiếu sót của vợ. Bởi lẽ ở bên nhân tình, họ thường được Từ khi bắt đầu, Hạ Hạm đã không cố gắng nhiều vì cuộc hôn nhân với Hàn Mặc Nhiễm, sớm muộn gì mà chẳng ly hôn. Ngày nào hết lợi ích, thì ngày đó hôn nhân sẽ tàn. Nhưng Hạ Hạm không ngờ rằng, khi cô vô tình nói ra câu này, Hàn Mặc Nhiễm lại trầm mặt nói với cô: "Muốn ly hôn, trừ khi anh chết!" Hai người trong cuộc hôn nhân này đấu đá với nhau. Do đó, sớm muộn gì cô ấy cũng chọn giải pháp ly hôn để giải tỏa áp lực cho bản thân khi sống với người chồng vô tâm, coi người vợ không khác gì ô sin. Người đàn ông chỉ nghĩ đến bản thân Năng suất là một thứ khó mà cân bằng. Nếu bạn đối xử với bản thân như nô lệ, hành hạ, nhốt mình trong phòng và không cho phép bản thân có bất kỳ niềm vui nào, sớm muộn gì bạn cũng sẽ kiệt sức và đổ sụp.. Mặt khác, nếu bạn quá buông thả, cho phép mình thảnh thơi bao nhiêu tùy ý, nếu không có một Đất cát nhà nó cho trước khi kết hôn nó cũng đứng tên. Vậy nên mình và nó không hề có 1 cái gì gọi là tài sản chung. Khi cưới về là nó muốn leo lên đầu mình ngồi nhưng mình không chịu nên mình biết sớm muộn gì cũng sẽ chia tay. Tình hình là mình tính năm sau mua đất Hơn nữa, do yếu tố tâm lý nên nhiều phụ nữ còn e ngại, trì hoãn việc khám sàng lọc để được phát hiện sớm ung thư vú. Còn rất nhiều chị em tới bệnh viện thăm khám đều ở giai đoạn muộn khiến việc điều trị gặp nhiều khó khăn, hiệu quả kém. SiUD. Hơi thở mạnh mẽ đầy tính xâm lược bao phủ lên cô trong chớp mắt. Hai tay Hạ Hạm chống lên vai anh, ngăn cản anh đến gần.“Anh nổi điên gì vậy?”Anh túm lấy tay cô, cố định lên đỉnh đầu, sau đó cúi đầu xuống hôn cô, động tác vừa gấp rút vừa ngang cố gắng kiềm chế, giọng nói lạnh băng vang lên “Em làm mất một đứa con của tôi, có phải nên đền cho tôi một đứa nữa không?”“…”Nụ hôn của anh một đường dịch chuyển đến bên tai Hạ Hạm, hơi thở nóng hổi, nhưng giọng nói vẫn lạnh băng “Lần này ông đây sẽ không đeo bao.”Hạ Hạm bị dọa sợ, giãy dụa muốn né tránh khỏi người anh.“Hàn Mặc Nhiễm, anh tỉnh táo lại đi.”“Hàn Mặc Nhiễm, rốt cuộc anh nổi điên cái gì?”Đã kết hôn được mấy năm rồi, nhưng trước giờ cô chưa từng nhìn thấy người đàn ông này tức giận, hoặc là nói trên đời này, không điều gì có thể làm anh tức giận. Khi tâm trạng của không tốt, có lẽ anh chỉ nhếch miệng cười khinh thường một Mặc Nhiễm tức giận như vậy, mất hết lý trí như vậy khiến cô cảm thấy rất lạ Hạm bỗng thấy sợ hãi.“Hàn Mặc Nhiễm, Hàn Mặc Nhiễm!”Cô đánh anh, nhưng anh vẫn không hề bị lay động.“Hàn mặc Nhiễm, anh là đồ cặn bã!”Cuối cùng anh cũng dừng lại, ngẩng đầu lên khỏi người cô “Cặn bã?” Anh cười lạnh, đưa tay ra nắm chặt cằm cô, khuôn mặt lạnh lùng tới gần “Kẻ giết chết con người khác thì có tư cách gì mà nói người ta là cặn bã?”Hạ Hạm chịu đủ rồi, anh tức giận, chẳng lẽ cô không tức giận sao? Một tay cô cố gắng đẩy tay anh ra.“Anh chính là đồ cặn bã. Hàn Mặc Nhiễm, anh là đồ cặn bã. Anh chỉ biết mình thoải mái, anh nói muốn làm thì làm, anh muốn làm ở đâu thì nhất định phải làm ở đó, anh nói muốn có con thì nhất định phải giữ lại con cho anh, dựa vào đâu? Dựa vào đâu mà chuyện gì cũng do anh quyết đinh?”Anh hơi ngẩn ngơ, lông mày nhíu lại nhìn cô.“Anh nói muốn sinh con ra, sinh ra để làm gì? Để nó biết ba mẹ nó không có tình cảm, chỉ vì lợi ích nên mới ở bên nhau? Để nó từ khi sinh ra đã phải đối mặt với chuyện ba mẹ thường xuyên không ở bên cạnh? Huống chi, chẳng lẽ anh còn không hiểu cuộc hôn hân của chúng ta à? Vì sao chúng ta ở bên nhau? Quan hệ hợp tác vì lợi ích như vậy thì có thể duy trì được bao lâu? Đến khi chúng ta xung đột lợi ích thì còn có thể ở bên nhau à? Giữa chúng ta không có tình cảm, cuộc hôn nhân như vậy sớm muộn gì cũng phải giải tán, sớm muộn gì cũng ly hôn, vì sao còn muốn có con? Nếu có con, đến lúc ly hôn thì nó ở với ai?”Nghe vậy, Hàn Mặc Nhiễm lại bật cười. Anh cúi người xuống, Hạ Hạm vô thức muốn trốn tránh, nhưng anh đã kịp thời níu vai của cô lại, hai bàn tay chống hai bên, giam cô trên giường, nhìn cô từ trên xuống.“Ai nói với em chúng ta sớm muộn cũng ly hôn?”“…”Đột nhiên anh xích lại gần, đôi mắt nhìn cô đe dọa “Kết hôn là em tính, vậy ly hôn cũng nên do tôi quyết định, như vậy mới công bằng. Vậy nên em nghe cho rõ, ngày nào Hàn Mặc Nhiễm tôi còn sống thì ngày đó em con mẹ nó đừng mơ đến chuyện ly hôn. Em sinh ra là người của Hàn Mặc Nhiễm tôi, dù có chết cũng phải là ma của Hàn Mặc Nhiễm tôi.”Mỗi câu mỗi chữ quyết liệt đến mức như muốn khắc sâu vào trong lòng nói xong liền buông cô ra, chỉnh trang lại quần áo đang xộc xệch, sau đó cầm áo khoác lên, không thèm nhìn cô mà quay người rời Hạm ngồi trên giường, từ từ bình tĩnh lại. Đây là lần đầu tiên cô và Hàn Mặc Nhiễm ầm ĩ như thế này. Xung đột chính diện, mũi nhọn đấu với đao sắc như thế này thật sự rất mất sức. Cô không biết rốt cuộc Hàn Mặc Nhiễm nghĩ gì. Cái gì mà sinh ra là người của anh, chết cũng là ma của anh, chẳng lẽ ham muốn chiếm hữu của đàn ông đều mạnh như vậy, cho dù là không có tình cảm với vợ mình?Sau khi Hàn Mặc Nhiễm rời đi thì không trở về tối, Hạ Hạm ngủ không ngon, luôn có cảm giác có một đôi mắt vô hình trong bóng đêm đang nhìn mình. Cô mơ màng tỉnh dậy, quả nhiên trong bóng tối có một bóng người đang giật nảy mình, nháy mắt liền tỉnh táo lại. Khi nhìn kỹ đôi mắt kia, Hạ Hạm mới nhận ra người đứng cạnh giường chính là Hàn Mặc cứ đứng yên bên giường nhìn cô chằm chằm. Căn phòng lờ mờ, nét mặt của anh ẩn nấp trong bóng tối, khiến người ta không thể nhìn rõ. Dưới bầu không khí như vậy, khí chất thâm trầm của Hàn Mặc Nhiễm càng khiến cho người ta cảm thấy cả người anh trông rất quỷ dị.“Anh… Anh về sao không lên tiếng?”Anh không nói gì, xoay người bước vào phòng tắm, một lát sau liền đẩy cửa đi ra. Anh kéo chăn ra nằm xuống, lúc này, Hạ Hạm mới ngửi thấy trên người anh nồng nặc mùi Mặc Nhiễm rất biết gò bó bản thân. Hạ Hạm biết anh muốn hút thuốc, nhưng sau khi kết hôn với cô, anh hút rất ít, cũng ít uống rượu đi rượu nồng nặc như thế này, xem ra anh uống không Hạm cũng không muốn làm căng với Hàn Mặc Nhiễm. Bây giờ cô rất cần anh, cần tài nguyên của anh, cần danh tiếng của này do cô mà ra, vậy thì cô phải là người đi gỡ nút.“Anh uống rượu?”Giọng cô mềm nhũn, mặc dù là đang hỏi, nhưng cũng lộ ra một chút lo anh nghe cô nói như vậy lại trở mình, lạnh lùng quay lưng về phía cô. Dường như Hàn Mặc Nhiễm muốn dùng hành động này để nói, tạm thời anh không muốn nói chuyện với động tác này lại khiến Hạ Hạm cảm thấy có chút ngây thơ, giống như đang hờn dỗi với cô, cũng giống như một đứa trẻ cố tình thể hiện sự bất mãn để người lớn đi dỗ đường là lão đại khoa học kỹ thuật, Hàn Mặc Nhiễm trầm ổn mà cũng có lúc hờn dỗi như trẻ con ư? Thật sự không thể nào tin Hạm nhìn cái lưng vô vị phía sau, suy nghĩ một chút rồi nói “Chuyện đứa bé em rất xin lỗi, đúng là em làm không đúng.”Anh vẫn không nói gì, không biết có phải ngủ thiếp đi rồi Hạm kéo áo anh, thử thăm dò “Hàn Mặc Nhiễm, anh ngủ rồi à?”Anh vẫn không trả lời. Hạ Hạm liền ghé sát vào người anh một chút, muốn xem anh có ngủ thật không. Không ngờ, cô còn chưa tới gần thì bàn tay túm áo anh bỗng bị anh giữ chặt. Đột nhiên anh kéo cô một phát, Hạ Hạm đang chuẩn bị nghiêng người về phía trước liền bị Hàn Mặc Nhiễm kéo lên người anh. Hàn Mặc Nhiễm ôm cô đặt xuống giường, đưa hai tay ôm chặt cô trong Hạm nhìn anh. Anh nhắm mắt lại, nét mặt bình tĩnh. Hai người cách rất gần, mùi rượu trên người anh càng nồng nặc uống rất nhiều sao?Hạ Hạm cảm thấy rất khó chịu. Nhưng lúc này buồn ngủ quá, cô lười tránh ra, cho nên liền dựa vào ngực anh ngủ thiếp đi. Khi đang mơ mơ màng màng, hình như cô nghe thấy anh nói gì của anh cũng mơ mơ màng màng, hình như đang nói mê. Miệng anh cọ xát bên tai cô, giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng vang lên “Hạ Hạm, đừng ly hôn với anh.”Rất nhẹ rất nhẹ, nhẹ tựa như lông vũ. Dường như là nói mớ, nhưng lại giống như cô đang mê man nên nghe Hạ Hạm tỉnh lại thì đang nằm trong một lồng ngực rộng lớn, vừa mở mắt ra, mắt đã bị ngăn bởi một bức tường ngực. Anh mặc áo choàng tắm, vạt áo hơi mở ra, chóp mũi của cô vừa hay chạm vào lồng ngực ấm Hạm ngẩng mặt nhìn, anh vẫn còn chưa tỉnh, hàng lông mi dài nhẹ nhàng bao trùm trên mí mắt, hơi thở nhẹ nhàng, ở cằm còn có một ít cọng râu ló đầu cửa che kín ánh sáng bên ngoài. Trong ánh sáng lờ mờ, nhìn Hàn Mặc Nhiễm rất dịu Hạ Hạm đang nhìn anh chằm chằm thì đôi lông mi dài kia run rẩy mãnh liệt mấy lần, đôi mắt từ từ mở ra, hai mắt đen lánh mê ly nhìn hôn đã nhiều năm, nhưng chỉ khi làm yêu cùng Hàn Mặc Nhiễm thì mới tiếp xúc thân mật như thế này. Những lúc còn lại, hai người đều giống như người xa lạ, chưa từng ôm nhau ngủ suốt cả đêm như thế anh nhìn như vậy, Hạ Hạm cảm thấy hơi xấu hổ, xấu hổ này không thua gì so với lần anh nhìn thấy cô nhăn mặt. Cô ngồi dậy từ trong ngực Hàn Mặc Nhiễm, cũng không dám nhìn anh, mà chỉ vuốt vuốt tóc rồi bò xuống giường “Em… đi rửa mặt.”Có lẽ do say rượu nên Hàn Mặc Nhiễm hơi khó chịu. Anh chớp chớp đôi mi, chống tay ngồi dậy, khàn giọng nói “Ừm, em đi đi.”So với Hạ Hạm, sắc mặt của anh bình tĩnh hơn nhiều, dường như chuyện hai người ôm nhau ngủ một đêm là chuyện rất bình Hạ Hạm rửa mặt xong, Hàn Mặc Nhiễm đã không còn trong phòng nữa. Cô đi xuống tầng, liền thấy Hàn Mặc Nhiễm đã ăn mặc chỉnh tề ngồi trong phòng ăn. Trong nhà còn có nhà vệ sinh khác, đàn ông rửa mặt không rườm rà như phụ nữ, anh nhanh hơn cô cũng hợp tình hợp lý người yên lặng ăn xong phần cơm của mình. Khi Hạ Hạm chuẩn bị lên tầng thì nhìn thấy bộ đồ uống trà đặt trên bàn. Hàn Mặc Nhiễm thường không ở nhà. Vậy nên mỗi lần uống trà xong, người giúp việc đều cất đi để tránh bị bụi bám. Cô tưởng người giúp việc quên, liền nhắc nhở một câu “Dì ơi, dì quên cất bộ uống trà đi rồi.”Dì giúp việc vội vàng nói “Tiên sinh nói không cần cất.”Hạ Hạm nhìn Hàn Mặc Nhiễm, dùng ánh mắt hỏi anh. Hàn Mặc Nhiễm từ từ dùng khăn lau miệng, đón nhận ánh mắt của cô “Sau này anh sẽ thường xuyên về nhà.”“…”Hàn Mặc Nhiễm nói tiếp “Công ty cũng đã ổn định, bây giờ không cần bận rộn như trước nữa, vậy nên anh cũng phải quan tâm đến nhà một chút.”Anh nói rất bình thản, giống như chỉ đang trần thuật lại quyết định rất bình thường của mình với cô. Nhưng sau khi nghe những lời này, Hạ Hạm lại vô cùng kinh Mặc Nhiễm nói anh cũng nên quan tâm đến nhà một chút? Nhà của bọn họ? Vợ chồng hợp tác cùng có lợi, thực sự không có tình cảm, kiểu nhà như vậy cũng không cần anh phải quan Hạm mơ hồ cảm nhận được Hàn Mặc Nhiễm đang thỏa hiệp. Sau khi bọn họ ầm ĩ một trận ngày hôm qua xong, anh vì muốn giải quyết một mâu thuẫn nào đó nên đành nhượng mà… có cần thiết không? Giống như ngày trước không phải tốt hơn sao?Nhưng Hạ Hạm cũng không nói Hạm đi lên phòng, đóng cửa lại. Cô đứng trong căn phòng ngủ rộng lớn, run lên một hồi mới nhớ tới mình cần phải chuẩn bị để đi Hạm tìm điện thoại xem thời gian. Khi xem điện thoại mới nhìn thấy có mấy cuộc gọi lỡ, vì cô vừa mới xuống dưới ăn cơm nên không Hạm gọi lại, Lý Mỹ Tầm bên kia nhận ngay lập tức. Hạ Hạm có cảm giác đã xảy ra chuyện. Quả nhiên, Lý Mỹ Tầm vừa nhận đã nói ngay “Hạ tổng, bên khách sạn xảy ra chuyện rồi.”Khi Hạ Hạm vội vàng chạy đến khách sạn thì cảnh sát cũng đã đến xem xét hiện trường, cũng đã phong tỏa căn phòng đó. Khách sạn này là khách sạn lớn nhất của tập đoàn Duyệt Tinh, tên cũng gọi là khách sạn Duyệt Hạ Hạm tới hiện trường, Lý Mỹ Tầm đang cùng người phụ trách khách sạn hỗ trợ cảnh sát xem xét hiện trường. Lý Mỹ Tầm thấy cô đến liền lập tức báo cáo tình huống “Cảnh sát đã đến rồi, người bị thương cũng đã được đưa đi. Hiện giờ, cảnh sát đang khám nghiệm hiện trường, sơ bộ ban đầu là tự sát.”Hạ Hạm không nói gì, bước nhanh đi đến căn phòng kia. Lý Mỹ Tầm đi lên trước ngăn cô lại “Hạ tổng vẫn nên không vào thì hơn.”Hạ Hạm đưa tay đẩy cô ấy ra, đi thẳng vào căn phòng. Trong phòng cũng không quá loạn, cảnh sát đeo bao tay kiểm tra hiện khi vào phòng, rốt cuộc Hạ Hạm cũng biết vì sao Lý Mỹ Tầm lại ngăn cô, nói đừng nên vào. Trên bức tường màu trắng trong phòng, một dòng chữ lớn chói mắt được viết bằng máu tổng Duyệt TinhHồng hạnh xuất tườngỨc hiếp tôi yếu thếCướp người đàn ông của tôiĐỏ đến chói mắt, nét viết rất đậm, mỗi một chữ đều giống như đẫm máu và nước hạm gọi Lý Mỹ Tầm vào, lập tức bảo cô ấy đi phong tỏa tin tức, cố gắng hết sức đừng để nhiều người biết. Nhưng khi cô ngồi trên xe đọc tin tức, chuyện này đã sớm bị truyền thông phanh phui tự sát kia cũng là người có tếng tăm, là một người mẫu không nổi tiếng lắm, nhưng cũng có mấy chục vạn fan hâm mộ trên weibo. Cộng thêm có mấy tờ báo đăng lại, nên mới sáng sớm, chuyện này đã lan truyền chóng mẫu Kỳ Hạ quyến rũ tự sát ở trong phòng khách sạn. Báo đưa tin còn cố tình đặc tả lại mấy dòng chữ bằng máu. Chuyện tình cảm luôn luôn khơi dậy lòng hiếu kỳ của người khác. Tin tức này vừa đăng lên, có rất nhiều người tò mò Hạ tổng được nhắc đến trong mấy dòng chữ kia là thần thánh phương bằng máu có nhắc đến tên cô. Mặc dù cô không quen người mẫu tự sát kia, nhưng Hạ Hạm vẫn bị cảnh sát dẫn đi để vặn hỏi một phen. Khi Hạ Hạm đi ra khỏi cục cảnh sát, Lý Mỹ Tầm tìm cô, sắc mặt rất khó coi “Hạ tổng, Hạ chủ tịch bảo cô nếu rảnh thì lập tức đi đến Bắc Việt một chuyến.”Hạ Hạm gật đầu. Có lẽ bên Bắc Việt cũng đã biết chuyện ký của Hạ Quốc An trực tiếp dẫn cô vào phòng chủ tịch. Trước cửa ra vào, Hạ Hạm đúng lúc gặp Hạ Cảnh từ bên trong đi ra.“Hạm Hạm…” Sắc mặt Hạ Cảnh có chút phức này, Hạ Hạm cũng không hào hứng chào anh ta. Cô đẩy cửa đi vào, thư ký đi ra ngoài đóng cửa lại, trong văn phòng chỉ còn lại Hạ Quốc An và Quốc An thấy cô bước vào, lông mày liền cau lại. Ông cũng không vòng vo với Hạ Hạm mà nói thẳng luôn “Chuyện ở khách sạn, tạm thời cháu không cần phải quan tâm, ông sẽ để Hạ Cảnh đi xử lý. Sau này, công việc liên quan đến khách sạn sẽ không nằm trong tay cháu nữa, mà sẽ rơi vào tay Hạ Cảnh. Nhưng chức tổng giám đốc Duyệt Tinh vẫn sẽ giữ lại cho cháu, tiền lương cũng sẽ phát theo chức vụ.”Chức vụ giữ lại, tiền lương cũng sẽ phát theo chức vụ, nhưng lại trực tiếp cướp đi quyền lực của cô. Không thể nghi ngờ, cô đã bị mất quyền lực. Hơn nữa cũng chưa từng thương lượng trước với cô, mà đã quyết định luôn rồi, gọi cô tới chỉ là muốn thông báo cho cô một tiếng mà Hạm hít một hơi thật sâu để bình tĩnh một chút “Chuyện khách sạn vẫn luôn là cháu quản lý, Hạ Cảnh không có nhiều kinh nghiệm, nếu tiếp nhận ngay sẽ có rất nhiều chuyện không xử lý được, huống chi chuyện này cháu có thể xử lý tốt.”Hạ Quốc An nói “Cháu có thể xử lý tốt? Cháu là người trong cuộc thì xử lý kiểu gì?”“Cháu đã nói có thể xử lý tốt, xin ông cho cháu một cơ hội.”Hạ Quốc An không thèm nhìn cô “Ông đã quyết định rồi, cháu không cần phải nói nữa.”Hai bàn tay Hạ Hạm nắm chặt. Cô im lặng một lúc rồi mới nói tiếp “Cháu nhớ sáu năm trước, ông đem nguồn năng lượng mới sản xuất cho ô tô của Bắc Việt giao cho Hạ Cảnh xác định và đánh giá. Đó là nghiên cứu về động năng mới cho ô tô, xem như là đột phá của Bắc Việt. Chuyện lớn như vậy, nhưng vì Hạ Cảnh sơ xuất nên cuối cùng dẫn đến xác định và đánh giá sai, những cái xe đó cũng vì sai lầm mà bị chèn ép rất lâu, không thể đưa ra thị trường. Lúc ấy, rõ ràng có rất nhiều nhà đầu tư coi trọng xe đó, cuối cùng lại rút toàn bộ vốn, vì thế Bắc Việt cũng tổn thất nặng nề. Hạ Cảnh gây ra tổn thất nặng nề như vậy, nhưng ông vẫn để anh ấy giải quyết hậu quả của chuyện đó. Chuyện hôm nay còn nhỏ hơn rất nhiều so với chuyện sáu năm trước, hơn nữa cảnh sát cũng đã thông báo là tự sát, mà cháu và cô người mẫu kia cũng chẳng có khúc mắc gì với nhau. Rõ ràng cháu bị vu oan, cháu vô tội, nhưng chỉ một cơ hội nhỏ nhoi, ông cũng không cho cháu, mà lại trực tiếp tước bỏ quyền lực trong tay cháu, để cho Hạ Cảnh thay thế. Ông biết rất rõ Duyệt Tinh là tâm huyết của cháu. Mấy năm nay, Bắc Việt chỉ chú trọng vào ô tô, căn bản không quan tâm tới khách sạn. Duyệt Tinh là do cháu gây dựng bao nhiêu năm. Ông nói muốn cướp đi liền cướp đi. Ông, ông như vậy là bất công, thật sự không thể làm cháu phục.”Biểu cảm trên mặt Hạ Quốc An như bị đâm trúng tim đen. Lúc này, ông thẹn quá hóa giận, nói “Rốt cuộc cháu còn coi ông là chủ tịch không? Cháu đừng quên, Duyệt Tinh chỉ là một tập đoàn nhỏ trong Bắc Việt, tất cả chuyện của Duyệt Tinh cũng là do ông quyết định.”“Vâng, Duyệt Tinh là của ông. Nhưng cháu và Hạ Cảnh đều là cháu trai cháu gái của ông, vì sao ông lại đối xử không công bằng như vậy? Hạ Cảnh phạm sai lầm, ông đồng ý cho anh ấy một cơ hội. Nhưng vì sao chuyện không phải do lỗi của cháu, ông lại muốn thu về tất cả của cháu? Bởi vì cháu là cháu gái, anh ấy là cháu trai sao?”“Hồ đồ! Cháu hỏi ông vì sao đồng ý cho Hạ Cảnh cơ hội mà không cho cháu. Vậy ông nói cho cháu biết, nếu như hôm nay, chuyện này đổi thành Hạ Cảnh, nếu như ông nói với nó sẽ giao chuyện này cho người khác xử lý, nó sẽ chỉ ngoan ngoãn nghe theo. Nó biết nghe lời hơn cháu, cũng biết tiến biết lùi hơn cháu! Nó gặp chuyện gì cũng sẽ tỉnh táo hơn cháu, không giống cháu, chỉ biết ở đây làm loạn với ông. Cũng bởi vì từ nhỏ nó đã không tranh đoạt, nên ông mới đồng ý cho nó thêm một cơ hội, không giống như cháu, cái gì cũng tranh, cái gì cũng đoạt.”“Cháu tranh? Cháu đoạt? Ông, ông biết vì sao Hạ Cảnh lại không tranh không đoạt không? Bởi vì cái gì ông cũng cho anh ấy, vậy nên anh ấy không cần đi tranh giành. Nhưng còn cháu, nếu như cháu không tranh thủ thì bây giờ cháu làm gì. Sợ là bây giờ cháu cũng chỉ giống như Văn Tình, mất đi ước mơ, mất đi sự nghiệp, ngoan ngoãn ở nhà giúp chồng nuôi dạy con cái. Bây giờ là thời đại nào rồi, vì sao còn cảm thấy con gái không bằng con trai? Ông bất công với cháu như vậy, ông có xứng với người ba đã mất của cháu không?”“Cháu…” Hạ Quốc An nổi giận, che ngực há miệng thở này, Hạ Hạm mới nhớ ra Hạ Quốc An bị cao huyết áp. Cô cũng sợ ông có gì nguy hiểm, liền gọi thư ký đi vào. Thư ký kinh nghiệm đầy đủ, cầm thuốc viên đút cho Hạ Quốc cùng, Hạ Quốc An cũng đỡ hơn, bàn tay run run chỉ vào Hạ Hạm “Cháu… cháu là đứa cháu bất hiếu, cháu cút ra ngoài cho ông!”Hạ Hạm đã không còn gì để nói, liền ngoan ngoãn cút khỏi. Hạ Hạm biết chuyện gì tên khốn này cũng có thể làm. Cô không muốn bị anh hôn trước mặt nhiều người như vậy, nên không giãy giụa nữa, chỉ quay mặt sang một bên thể hiện sự bất mãn của Mặc Nhiễm đặt cô trên ghế nằm ở bãi cát, sau đó liền rời đi, nhưng lại không nói đi đâu. Lúc anh trở lại, hai tay cầm hai cốc nước hoa quả, sau đó lấy từ trong túi quần ra một lọ kem chống nắng, ném trên người Hạm nhìn cốc nước trái cây và lọ kem chống nắng, cuối cùng vẫn không tình nguyện nói một tiếng cảm Mặc Nhiễm không trả lời mà chỉ hừ khẽ một lẽ do vừa rồi quá kích thích nên lúc này được thư giãn, Hạ Hạm cảm thấy vô cùng thích thú. Cô yên lặng liếc nhìn Hàn Mặc Nhiễm, liền thấy anh đang cầm một quả bóng màu đỏ, vẫy tay với một cô bé đứng cách đó không lẽ quả bóng kia là của cô bé, không cẩn thận lăn đến đây, bị Hàn Mặc Nhiễm nhặt được. Cô bé hơi ngại ngùng, mút ngón tay nhỏ nhìn Hàn mặc Nhiễm, nhưng không động Mặc Nhiễm quơ quơ quả bóng, dùng tiếng anh hỏi cô bé “Không muốn?”Cuối cùng, khát vọng với đồ chơi còn cao hơn cả ngại ngùng, cô bé từ từ đi về phía anh, quơ quơ ngón tay mập mạp “Hi.”“Hi.”“Cái này là của cháu.”Hàn Mặc Nhiễm đưa bóng cho cô bé, cô bé liền nói với anh “Cảm ơn.” Sau đó, cô bé đi dến bên cạnh Hàn Mặc Nhiễm, đem khuôn mặt nhỏ dán vào mặt anh, hành động cảm ơn rất đúng khi cô bé ôm bóng chạy đi, Hàn Mặc Nhiễm mỉm cười xoa đầu cô mắt của Hàn Mặc Nhiễm dõi theo bóng lưng cô bé. Hạ Hạm nhìn biểu cảm này của anh thì rất ngạc nhiên, bởi vì Hàn Mặc Nhiễm trong ấn tượng của cô chưa bao giờ cười tran chứa yêu thương như không ngờ Hàn Mặc Nhiễm lại có kiên nhẫn với trẻ con như thế, bởi vì phần lớn những người đàn ông có địa vị như anh đều cảm thấy trẻ con rất đáng khiến cô không ngờ là anh lại thốt lên một như đang nói một mình, nụ cười trên mặt bỗng trở nên buồn vô cớ “Nếu như đứa bé kia vẫn còn thì chắc bây giờ cũng lớn như vậy rồi.”Câu nói này như một lưỡi dao sắc bén đâm vào tim Hạ Hạm, khiến cô đau nhói, lông mày vô thức nhíu chặt khi phá thai, cô nhanh chóng vùi đầu vào công việc nên không cảm thấy mất mát hay tiếc nuối nhiều. Nhưng bây giờ, khi nghe câu nói này, cô bỗng cảm thấy áy náy vì chuyện đã làm trước người ở lại đây một lúc, sau đó trở về. Buổi chiều, Hàn Mặc Nhiễm muốn đi bơi. Anh không bơi ở bể bơi phía sau, mà đi ra bờ biển. Anh nói đã đến khu du lịch mà chỉ bơi ở bể bơi thì rất vô vị, đi ra biển bơi mới thoải lướt sóng, Hạ Hạm đã bị làm cho kinh sợ nên bây giờ chẳng muốn đi đâu nằm trên giường, lấy điện thoại ra xem tin tức. Hàn Mặc Nhiễm hành động rất nhanh, tư liệu đen tối của người mẫu nhỏ kia đã được tung lên. Quả nhiên, tin tức này vừa được tung ra, chiều hướng liền thay đổi.“Xem ra người mẫu này là một người thích nói dối, tôi nghĩ cô ta không đáng tin lắm.”“Tôi đã nói rồi, chắc chắn là có người bày trò. Mọi người nghĩ xem, liệu đây có phải là một âm mưu không?”“Dám tung tin đồn nhảm về người ta, bảo sao không có con.”Dù người mẫu kia đã được cứu sống, nhưng phải truyền không ít dịch, đứa bé kia cũng không giữ được. Vì vậy, cô ta còn cố tình đăng video khóc lóc bên giường bệnh để mọi người đồng tình. Vốn là muốn khuấy đảo dư luận, nhưng không nhờ tài liệu xấu của mình liên tục được đăng tải, video khóc lóc cô ta đăng lên cũng chỉ như muốn lăng xê mà Hạm tắt tin tức đi, gọi cho Lý Mỹ Tầm hỏi thăm một chút về tình hình công ty. Tất cả bên Hạ Cảnh đều bình thường, cũng không thấy anh ta có tiếp xúc với người đáng nghi Hạm gật đầu, đột nhiên cô nghĩ đến gì đó, liền hỏi “Còn bên một mét sáu bảy?”“Bên kia cũng rất bình thường. À đúng rồi, tôi nghe nói hiện giờ một mét sáu bảy đang bắt đầu bàn chuyện thu mua công ty Đức đó.”Lại bàn chuyện thu mua? Lúc trước, chuyện thu mua Ốc Phái đã bị tổng công ty bác bỏ, bởi vì thu mua gặp rất nhiều khó khăn. Nhưng bây giờ lại được đưa ra một lần nữa, xem ra một mét sáu bảy này cũng rất có bản Hạm muốn điều tra xem rốt cuộc một mét sáu bảy này có lai lịch như thế nào. Nhưng quan hệ của cô không đủ. Hạ Hạm nghĩ đến Hàn Mặc Nhiễm, anh có thể tìm ra tư liệu đen của người mẫu kia nhanh như vậy, có lẽ quan hệ của anh phong phú hơn nhiều, có lẽ anh sẽ giúp một Hạm xem đồng hồ, đã sáu giờ chiều, nhưng Hàn Mặc Nhiễm vẫn chưa đi bơi về. Hạ Hạm ở khách sạn cũng không có việc gì làm, liền định đi tìm vạng tối, ánh trời chiều nhuộm hồng mặt biển. Sóng biển dập dờn, giống như bị mặt trời đun sôi. Mặc biển vô tận vùng vẫy dâng lên không có gì ngăn trở được, khiến Hàn Mặc Nhiễm say mê, nhất thời quên mất thời trời dần tối, bờ biển không còn bóng người. Hàn Mặc Nhiễm nghe thấy thoáng có tiếng người kêu cứu. Anh đeo kính bảo hộ thăm dò trong nước, quả nhiên cách đó không xa có người đang vùng Mặc Nhiễm vội vàng bơi tới. Người bị đuối nước là một cô gái rất gầy. Anh nhẹ nhàng túm lấy cô ta, không bao lâu liền bơi đến bên bờ. Hàn Mặc Nhiễm đặt cô ta xuống. Cô ta nhất thời không đứng vững, anh vô thức giúp đỡ một chút. Cơ thể cô ta dựa vào cánh tay anh, Hàn Mặc Nhiễm liền nhíu mày.“Cô không sao chứ?”Cô gái đứng vững mới ngẩng đầu lên nhìn, thấy là anh thì hơi sững người, mặt mũi ngập tràn kinh hỉ “Hàn tiên sinh, lại là anh, anh lại cứu em một lần nữa rồi.”“Cô biết tôi?”Khóe miệng Giang Y Viện hơi mấp máy “Em… Lần trước chúng ta đã gặp nhau ở buổi tiệc từ thiện, anh quên rồi sao?”Tiệc từ thiện? Hàn Mặc Nhiễm nghĩ đến gì đó, ánh mắt liền tối sầm. Ngày đó, trong đầu anh đều là chuyện khác, sao nhớ được đã gặp ai?“Xin lỗi, hôm đó hơi vội, không nhớ rõ.”Hàn Mặc Nhiễm nói xong liền bước đi. Giang Y Viện vội vàng đuổi theo “Hàn tiên sinh, khi chúng ta gặp nhau trong buổi tiệc từ thiện đó, em đã nói với anh, ba năm trước anh đã cứu em một lần.”Hàn Mặc Nhiễm dừng chân, cúi đầu nhìn cô gái trước mặt “Ba năm trước?” Anh đưa mắt quan sát khuôn mặt cô ta, nhưng thực sự không thể nhớ ra trí nhớ của Hàn Mặc Nhiễm vẫn rất tốt. Những người đã từng hợp tác với anh, hay có liên quan đến sự nghiệp của anh, anh nhìn một chút là đều có thể nhớ rõ. Nhưng đối với những vị khách qua đường, anh chẳng có tâm tư đi nên, anh thực sự không nhớ ra ba năm trước đã gặp cô ta ở đâu, càng không nhớ nổi đã giúp cô ta chuyện gì.“Hàn tiên sinh đã cứu em hai lần, đại ân đại đức của anh, đời này em sẽ không bao giờ quên.”Hàn Mặc Nhiễm nói “Tiện tay mà thôi, không phải để trong lòng.”Hàn Mặc Nhiễm nói xong lại muốn đi tiếp, Giang Y Viện vội vàng đi lên trước cản lại, lông mày Hàn Mặc Nhiễm vô thức nhíu lại. Giang Y Viện thấy anh tỏ ra khó chịu, liền hạ giọng mềm nhũn, cẩn thận nói “Em không có ý gì. Mặc dù chuyện này với Hàn tiên sinh chỉ là tiện tay, nhưng đối với em mà nói lại là chuyện lớn liên quan đến tính mạng. Vậy nên… em nguyện dốc hết tất cả để bày tỏ lòng biết ơn của em.”“Không cần.”Cô ta lùi lại một bước, cầu xin việc khác “Như vậy đi, Hàn tiên sinh có thể cho phép em mời anh một bữa cơm được không?”Hàn Mặc Nhiễm nói “Cô đã biết tôi, vậy hẳn phải biết tôi đã kết hôn rồi. Tôi là một người đàn ông đã kết hôn, thật sự không tiện ăn cơm với người phụ nữ khác, hiểu không?”“Em biết, nhưng em chỉ muốn mời một bữa cơm mà thôi, em nghĩ Hàn phu nhân cũng sẽ không để ý.”Không biết câu nói này đã chạm đến điều gì, sắc mặt Hàn Mặc Nhiễm bỗng trở nên lạnh lùng “Vợ tôi không để ý, nhưng tôi để ý.”“…”Hàn Mặc Nhiễm rời đi. Có lẽ Giang Y Viện cũng nhìn thấy sự lạnh nhạt của anh, lần này không đuổi theo nữa, càng quấn chặt thì sẽ càng làm anh chán ghét mà thôi. Kế hoạch lần này và tiếp theo của cô ta là ngẫu nhiên gặp Hạm lái xe đến bên bờ biển, đúng lúc nhìn thấy hai người đang ôm kia buông nhau ra, sau đó một trước một sau đi ra khỏi bờ biển, vừa đi vừa nghỉ một lúc, không biết đang nói chiều chiếu rọi, bóng hai người đó kéo dài trên bờ cát. Trên bờ biển tĩnh mịch chỉ có hai người ở cùng nhau, trông rất lãng mạn và đẹp đẽ, ngay cả Hạ Hạm cũng không đành lòng xen vào, phá vỡ sự đẹp đẽ trách lại muốn đi đến bãi biển bơi, còn nói bể bơi ở khách sạn có thêm nhiều chất hóa học nên bơi khó chịu, thì ra là cố tình kiếm cớ để ra ngoài hẹn hò với tình nhân bé Hạm nhớ đến lần trước, Giang Y Viện nói với cô, cô ta tự tin rằng Hàn Mặc Nhiễm sẽ tiếp nhận cô ta, cho nên cô ta thật sự làm được rồi? Xem ra cô đã coi thường cô ta và Hàn Mặc Nhiễm đến Barcelona, đúng lúc Giang Y Viện cũng ở Barcelona, cô không tin đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Là Hàn Mặc Nhiễm đưa cô ta tới sao? Đưa vợ tới còn không đủ, lại còn muốn đưa cả tình nhân nhỏ tới?Hạ Hạm lái xe về khách sạn trước. Trước khi về, cô còn ghé qua tiệm thuốc mua một hộp thuốc. Cách hôm qua đã một ngày, không biết bây giờ thuốc tránh thai khẩn cấp bảy mươi hai giờ này có còn tác dụng hay khi về nhà, Hạ Hạm lấy thuốc ra, sau đó rót nước. Cứ bỏ vào miệng rồi nuốt xuống là được, nhưng khi nhìn viên thuốc, cô lại hơi do dĩ, cô đồng ý muốn có em bé không phải vì Hàn Mặc Nhiễm muốn, mà là cô cũng muốn. Anh cần người thừa kế, cô cũng cần. Cho dù cô đã không còn là người quản lý Bắc Việt, nhưng Bắc Việt vẫn còn cổ phần của cô. Nếu như cô không có con cháu, đương nhiên nhà Hạ Cảnh sẽ lấy đi phần thuộc về cô. Sao cô có thể để bọn họ chiếm phần lợi ích này Hàn Mặc Nhiễm đã có tình nhân nhỏ rồi. Cô nghĩ nếu đã biết anh có tình nhân, lại còn sinh con cho anh thì thật sự kinh tởm. Không bằng sau khi kết thúc hợp tác rồi ly hôn, cô đi mua t*ng trùng trong kho còn tốt đang do dự, đột nhiên tiếng mở cửa vang lên, Hạ Hạm không ngờ Hàn Mặc Nhiễm lại về nhanh như nắm cửa xoay xoay. Thấy anh sắp vào phòng, Hạ Hạm theo bản năng nhét hộp thuốc vào ngăn kéo tủ đầu giường, viên thuốc lấy ra cũng ném xuống mặt Hàn Mặc Nhiễm đi vào, đúng lúc nhìn thấy bộ dạng hoảng loạn cùng căng thẳng của cô, không biết đang giấu thứ gì.“Em đang giấu cái gì?”Hạ Hạm ngồi xuống đầu giường, lấy sách ra đọc “Không có gì.”Hạ Hạm không ngờ, lòng hiếu kỳ của Hàn Mặc Nhiễm lại manh như vậy. Anh đi tới. Mắt thấy sắp động đến ngăn kéo đựng hộp thuốc tránh thai, Hạ Hạm liền giữ chặt tay của anh mà không hề suy nghĩ.“Không được xem trộm việc riêng tư của nhau, quên rồi sao?”Hàn Mặc Nhiễm rút tay về “Được, không xem.”Hạ Hạm thở phào một hơi, sau đó mới nới lỏng tay anh ra. Không ngờ một giây sau, khi cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã kéo ngăn kéo đó Hạm hít một ngụm khí lạnh, nhưng không kịp nữa, anh đã cầm cái hộp kia lên.“Thuốc tránh thai?”Một viên đã trống không. Anh nhìn chằm chằm vị trí thuốc rỗng một lúc, ánh mắt càng ngày càng tối, nhưng vẫn bình tĩnh nói “Em uống rồi?”Hạ Hạm không nói gì.“Vì sao?” Anh có thể nghe được lửa giận đang đè nén trong giọng nói của Hạm cảm thấy thật buồn cười. Anh dựa vào đâu mà lại dùng giọng điệu này để chất vấn cô? Như kiểu cô mới là người làm sai không bằng. Cho dù là cô uống thuốc tránh thai thật thì cũng đâu thể dùng làm lý do?Vậy nên, nhìn sắc mặt căng cứng rõ ràng đang kiềm chế cảm xúc của Hàn Mặc Nhiễm, Hạ Hạm vô cảm nói “Chúng ta không có tình cảm, sinh con làm gì? Anh muốn người thừa kế như thế, vậy tìm người khác sinh thay cũng được, tôi không muốn sinh.”Anh im lặng, ánh mắt Hạ Hạm rơi vào trang sách, nhưng cô lại cảm nhận được anh đang nhìn mình. Ánh mắt anh sắc bén, khó có thể khiến người khác xem tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng hít thở. Không khí như bị rút đi, đông cứng như muốn người ta bị ngạt thở.“À.” Anh cười lạnh một tiếng, sau đó từ từ đứng lên. Ngay sau đó, Hạ Hạm nghe thấy một loạt âm thanh loảng xoảng. Cô giật nảy mình quay đầu lại nhìn, là anh đã gạt văng đèn ngủ trên chiếc bàn đầu giường xuống đất, thủy tinh trên đèn chụp lập tức vỡ là lần thứ hai cô nhìn thấy Hàn Mặc Nhiễm tức giận như thế. Nhưng tức giận đến mất hết lý trí, đập vỡ đồ đạc thì lại là lần đầu tiên. Nhưng anh dựa vào đâu mà muốn nổi giận với cô? Cô là người nên nổi giận mới đúng. Cho dù cô và anh không có tình cảm, nhưng vừa thân mật với cô, vừa bơi cùng tình nhân nhỏ, chuyện này cũng khiến cô cảm thấy như bị làm nhục, bị phản Hạm cảm thấy, lúc này mình nên nói rõ với Hàn Mặc Nhiễm một Hạm mở cửa phòng tắm ra. Hàn Mặc Nhiễm ở bên trong, lúc này đang đứng dưới vòi hoa sen. Nước lạnh từ trên đầu dội xuống, một tay anh chống vào vách tường, mắt nhắm lại, dường như phải dùng nước lạnh để dập tắt lửa giận trong người, nhưng cũng giống như muốn ngược đãi bản thấy tiếng động, cuối cùng anh cũng mở mắt ra nhìn thoáng qua cô, tròng mắt trắng dã nổi đầy tia máu, đôi môi mỏng mím chặt, toàn thân từ trên xuống dưới ngập tràn mùi nguy hiểm.“Hiện giờ tôi không muốn nói chuyện với em, ra ngoài!”Giọng nói rất lạnh, hàm chứa ý cảnh cáo rõ ràng. Hạ Hạm cười lạnh, cô mà sợ anh à?Hai tay cô ôm ngực, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề “Vừa rồi, tôi mới nhìn thấy anh và Giang Y Viện ở bên nhau trên bờ biển.”Anh bỏ cánh tay chống trên vách tường xuống, híp mắt lại nhìn cô “Vậy nên…”Không hề xấu hổ bối rối khi bị bắt quả tang. Không hổ là lão đại, tố chất tâm lý tốt đến mức này?“Sao vậy? Mang theo tôi không đủ, còn phải đưa theo cả tình nhân? Một bên muốn tôi sinh con cho anh, một bên cùng tình nhân tình chàng ý thiếp. Vợ thì để sinh con, tình nhân thì để yêu thương. Hàn tiên sinh, anh thật sự rất được, là muốn noi theo người xưa hưởng phúc à?”“Tình nhân?” Hàn Mặc Nhiễm nhớ đến người phụ nữ gặp ở bãi biển hôm nay “Tôi còn không biết cô ta tên là gì, em nói cô ta là tình nhân của tôi?”Ai chà, giả bộ giống thật. Không biết người ta tên là gì mà còn ôm người ta?Hạ Hạm lười tranh luận tiếp với anh. Cô quay người trở về lấy di động ra, bật cuộc nói chuyện với Giang Y Viện hôm trước đã bị cô ghi lại cho anh nghe. Khi ghi âm lại cuộc nói chuyện này, Hạ Hạm dự định ngày nào đó Hàn Mặc Nhiễm thật sự vượt quá giới hạn với Giang Y Viện, chứng cứ cô thu được chắc chắn đem lại kha khá lợi gian nói chuyện hơi lâu, biểu cảm của Hàn Mặc Nhiễm biến hóa không ít. Sau khi nghe xong toàn bộ, anh hỏi “Vậy nên, chỉ bằng cái này mà em kết luận cô ta là tình nhân của anh?”“Anh là ân nhân của người ta, đã từng gặp nhau mấy năm trước, vậy mà anh còn dám nói không biết cô ta tên là gì?”“Vì sao anh không dám nói. Anh đúng là không biết tên cô ta thật.”Hạ Hạm cười lạnh.“Vừa rồi gặp cô ta chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Cô ta không cẩn thận bị đuối nước, anh chỉ thuận tay cứu được mà thôi.”Hạ Hạm híp mắt cười chế giễu “À… xem ra Hàn tiên sinh lại cứu được người đẹp một lần nữa, lần này không lấy thân báo đáp thì không được.”Đột nhiên Hàn Mặc Nhiễm bình tĩnh nhìn cô, ánh mắt của anh như muốn thăm dò điều gì Hạm bị ánh mắt của anh làm cho toàn thân run miệng của anh tràn ngập ý cười thâm sâu khó dò. Hàn Mặc Nhiễm đi từng bước về phía cô. Anh đứng trước mặt Hạ Hạm, mắt đối mắt với cô “Anh có thể hiểu sự tức giận vừa rồi của em là do ghen không?”“Ghen?” Hạ Hạm tức giận trừng mắt nhìn anh “Tôi ghen cái gì? Thật sự không hiểu nổi anh, tại sao tôi phải ghen?”Nụ cười trên mặt Hàn Mặc Nhiễm thật sự quá chướng mắt. Lúc này mà anh còn cười được, hơn nữa hình như tâm tình của anh rất Hạm bị ánh mắt này của anh làm cho khó chịu. Cô chẳng buồn nói với anh nữa, dự định rời đi. Khi cô quay người lại thì cánh tay chống lên vách tường, ngăn cản đường đi của Hạm trừng mắt nhìn anh “Còn muốn gì nữa?”“Mặc kệ em tin hay không tin, anh không hề có quan hệ với cái cô Giang gì đó, anh có thể chứng minh cho em xem.”“Chứng minh? Anh chứng minh bằng cách nào?”“Chuyện này đơn giản thôi. Cô gái kia nghĩ anh giúp đỡ cô ta, liền trở thành người cứu rỗi cô ta. Cô ta sùng bái anh, vậy anh sẽ để cô ta nhìn thấy bộ dạng thật sự của anh, phá vỡ mộng tưởng, mong muốn đơn phương của cô ta, dù sao…” Anh ghé sát vào tai cô “Em cũng biết rõ là… anh rất xấu.”Hạ Hạm cảm thấy lỗ tai hơi ngứa, liền đẩy anh ra nhảy sang một bên, kéo giãn khoảng cách với anh.“Được rồi, bây giờ anh phải đi tắm. Đương nhiên, nếu em muốn ở đây thưởng thức cơ thể anh, anh cũng sẽ không để ý.”Ánh mắt Hạ Hạm lướt qua người anh, hiện giờ trên người anh chẳng mặc gì. Cô yên lặng rời mắt đi, kéo cửa đi thẳng ra Mặc Nhiễm tắm xong đi ra, Hạ Hạm đang ngồi ở đầu giường đọc sách. Dưới đầu giường, đèn ngủ vỡ nát. Ánh mắt Hàn Mặc Nhiễm tối đi một chút. Đây là lần đâu tiên anh nổi giận đến mức đập phá đồ. Chỉ cần nghĩ đến người phụ nữa kia lén mua thuốc tránh thai uống, lửa giận đã tắt lại bắt đầu nổi cố kiềm chế, dùng khăn lau mặt lau tóc đi tới nói với cô “Để anh bảo phục vụ tới quét dọn một chút.”Hạ Hạm không trả lời Mặc Nhiễm sợ mảnh vỡ trên đất cứa vào chân, liền đi dép đá mảnh vỡ vào góc tường. Khi đá chiếc đèn vỡ nát chỉ còn lại nửa vòng cung, anh liền nhìn thấy một nửa viên thuốc trên mặt nhặt nửa viên thuốc lên, ánh mắt nhìn lướt quanh bốn phía, sau đó nhanh chóng nhìn thấy nửa viên còn lại dưới tủ đầu giường. Anh quỳ rạp xuống mặt đất, duỗi cánh tay dài nhặt Hạm ở trên giường, cảm thấy rất ngạc nhiên. Cái gì mà quan trọng như vậy, có thể khiến anh quỳ sấp xuống mặt đất nhặt? Cái tên kiêu ngạo Hàn Mặc Nhiễm này vẫn luôn chú trọng hình tượng của mình cơ Mặc Nhiễm cũng đã đoán sơ được thuốc này là thuốc gì, nhưng để kiểm chứng cho kỹ, anh nhặt lên, sau đó lại cầm vỉ thuốc đã ném xuống lúc nãy lên so nhiên là thuốc tránh khi Hạ Hạm nhìn thấy thuốc trên tay anh, liền biết đó là thuốc có hai mảnh, anh vừa nhặt được hai mảnh, nói cách khác…Anh lập tức hỏi “Em chưa uống đúng không?” Giọng nói hơi gấp gáp.“Còn chưa kịp uống.”Hàn Mặc Nhiễm nắm chặt viên thuốc trong tay, bởi vì quá chặt nên mu bàn tay nổi đầy gân xanh. Ánh mắt đỏ ngầy nhìn chằm chằm Hạ Hạm, nhưng khóe miệng lại ngập tràn ý cười.“Hạ Hạm.” Anh nghiến răng nghiến lợi gọi cô. Nhưng khoảnh khắc khi cúi đầu, ý cười trên khóe miệng anh càng sâu ném viên thuốc vào thùng rác, sau đó đi đến bên giường ngồi xuống. Anh nghiêng người, hai tay chống vào đầu giường, giam cầm cô lại. Anh không nói gì, chỉ đưa môi hướng tới môi Hạm vô thức nghiêng đầu tránh đi. Có lẽ Hàn Mặc Nhiễm đã ngờ được cô sẽ làm như vậy, anh đưa một tay đặt sau đầu cô, những ngón tay giữ chặt, một tay khác nắm cằm của cô, ngăn cô quay đi, bờ môi chuẩn xác bao trùm xuống môi đạo, không cho từ Mặc Nhiễm vừa hôn cô, vừa mập mờ nói nhỏ “Nhóc con xấu xa, để xem anh trai xử lý em thế nào?”Hạ Hạm nhíu mày đẩy anh ra, ánh mắt nhìn anh như đang nhìn một bệnh nhân tâm trai? Hạ Hạm cảm thấy toàn thân nổi hết da Mặc Nhiễm nói “Nếu không ăn, vậy vì sao lại không nói thẳng với anh, vì sao lại muốn cãi nhau với anh, cứ muốn khiến anh tức giận sao?”“…”Hạ Hạm há miệng, nhưng lại chẳng muốn giải thích nhiều nên chẳng nói lời Mặc Nhiễm nói tiếp “Muốn ầm ĩ với anh, muốn chọc anh giận, có cần phải ghen như thế không?”Hạ Hạm thật sự không quen nhìn lúc nói chuyện, Hàn Mặc Nhiễm cười thâm sâu đắc ý như vậy, như kiểu cô đã yêu anh nhiều năm, như kiểu cô đang ghen Hạm cảm thấy mình phải giải thích rõ một chút.“Tôi nói này Hàn tiên sinh, nếu sau khi công ty A ký hợp đồng với anh, nhưng lại lén ký hợp đồng với công ty B thì anh có vui nổi không??”Hàn Mặc Nhiễm không trả lời, nhưng nụ cười trên mặt nhạt đi rõ ràng.“Vậy nên… Mặc dù chúng ta là hôn nhân thương mại, nhưng chúng ta cũng đã ký hợp đồng hôn nhân, bất kỳ một ai trong hai người vi phạm hợp đồng đều sẽ khiến đối phương khó chịu. Chuyện này không liên quan gì đến chuyện ghen hay không ghen. Hơn nữa, không phải tôi đã sớm nói rồi sao, Hàn tiên sinh không phải kiểu người mà tôi thích.”“À.”Cô nghe thấy anh cười lạnh một Hạm đưa tay đẩy anh ta “Được rồi, tôi muốn đọc sách, đừng làm phiền tôi.”Vừa dứt lời, đột nhiên anh níu tay cô lại, đè cô về phía sau, cúi đầu hung hăng cắn vào môi Hạm đau nhói, tức giận nói “Anh thần kinh à, sao lại cắn tôi?”“Thiếu cắn.”“Bệnh tâm thần.”Không biết có phải ba chữ bệnh tâm thần chọc giận anh không, đột nhiên anh cúi đầu, Hạ Hạm sợ anh lại cắn cô tiếp, liền ngoảnh mặt sang một dừng động tác lại. Cô nghe thấy anh cười một tiếng, động tác quay đầu dịu dàng hơn, bờ môi nhẹ nhàng cọ lên môi cô, vừa cọ vừa nói khẽ một câu “Đi ngủ cùng bệnh tâm thần sướng không?”“…”Hạ Hạm tiếp tục ngoảnh mặt sang bên khác, nhưng tay lại bị anh trói sau lưng. Cô giãy giụa, cắn răng nói “Hàn Mặc Nhiễm, cái tên lưu manh này, rốt cuộc anh muốn làm gì?”Hàn Mặc Nhiễm thuận theo cô, nghiêng đầu tìm đến nơi cô quay đi, sau đó dùng miệng cọ lên môi cô “Lưu manh có thể làm gì? Đương nhiên là bắt nạt em. Lưu manh muốn hôn môi của em, còn muốn hút đầu lưỡi của em.”“…”Bạn đang đọc truyện tại

sớm muộn gì cũng ly hôn