Tô lông màu trắng cho đêm rõ hình. Từng đêm trời ngó xuống xem. Một chân Cò ngủ hay thèm rong chơi. Trong lòng trời mới thấy vui. Khi thấy Cò ngủ đêm trôi âm thầm. Một chuyện xa xưa như gần. Kiếp Cò mới ngủ một chân đến giờ. Thơ Cổ Tích. Cò Ngủ Một Chân. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho thấy, trên thực tế, hiệu quả giảm chỉ từ 6 đến 8% sau 25 năm. Tuổi thọ của các tấm pin mặt trời do đó có thể dài hơn nhiều so với những gì đã được công bố chính thức. Tuổi thọ của các tấm PV chất lượng cao thậm chí có thể đạt từ 30 đến 40 năm và vẫn hoạt động sau đó, mặc dù hiệu quả giảm dần. Thải bỏ các tấm pin mặt trời Cậu sinh viên hồn nhiên trong sáng của "Phía trước là bầu trời" bây giờ đã là ông bố 2 con. Sau thành công của vai Nam trong "Phía trước là bầu trời", Thành Vinh lên đường sang Úc du học. Sau khi học xong, Thành Vinh thực hiện mơ ước đi tới nhiều quốc gia bằng cách làm ‒ Đổi sang hướng đông bắc. Họ tiếp tục theo đuổi. Có khi chuyển sang hướng tây bắc, có khi chuyển hẳn về hướng đông rồi vòng về hướng nam. Nhiều pháo lệnh được nổi lên để khoảnh khắc thắp sáng bầu trời. Bây giờ đã tối hẳn, dù cao thủ có giỏi đến MƯA ĐỒNG THÁP MƯỜI. Mỗi ngày cứ đến 5 giờ sáng là kẻng báo thức đã vang lên. Ngoài sân trời còn tối mịt.Tất cả tù choàng thức dậy sau một giấc ngủ như mê, đầy mệt mỏi,bởi lao động quá nặng nề trong việc cuốc đất đào kinh mà thời gian nghỉ quá ngắn.Có những ngày nắng gay gắt, gặp phải thế Bây giờ sông mới hiểu rằng bầu trời là quê hương của các đám mây. Mây luôn luôn thay đổi nhưng bầu trời không bao giờ thay đổi. Và bầu trời cao đã có mặt trong lòng sông tự thuở nào. Cái thấy này đem lại cho dòng sông một nguồn an lạc lớn. Dòng sông hiểu rằng bao giờ bầu trời xanh còn có mặt, niềm an lạc của dòng sông sẽ mãi mãi vững bền. w9yK. Mùa Xuân Trên Cao là một ca khúc mùa Xuân nổi tiếng của nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, nói về tâm sự của một người lính nơi xa xôi, đón xuân về trên vùng cao nguyên rừng núi. Ở nơi rừng sâu núi thẳm đó cùng với bổn phận chinh nhân, anh luôn mơ về duyên tình lứa đôi còn dang dở. Trời bây giờ trời đã sang Xuân Anh và mai ngủ bên bìa rừng Trở giấc ba mươi mộng ảo Ngày thơ vẫn đẹp vô cùng Nếu xuân này môi em còn hồng. Hình ảnh “anh và mai ngủ bên bìa rừng” thể hiện hai thái cực của cuộc đời người lính Dù gian lao vất vả nơi biên thùy lạnh lẽo nhưng vẫn luôn có những giây phút thật đẹp đẽ, lãng mạn. Quanh năm ngược xuôi khắp nẻo hành quân, một hôm chàng thấy bên bìa rừng bỗng rộ lên những nhành mai vàng rực, mới biết rằng đã đến giao mùa, nàng xuân đã sang. Click để nghe Dạ Hương hát Mùa Xuân Trên Cao trước 1975 Ngủ bên bìa rừng ở dưới màn sương giăng lạnh lẽo, u buồn và có phần hãi hùng, giấc ngủ cũng không được tròn, nên nửa đêm anh trở giấc sau những giấc mộng ảo cùng nhau kéo về. Nhưng những gian lao vất vả đó sẽ được xóa tan tất cả miễn là “xuân này môi em còn hồng”, nghĩa là em vẫn còn đang đợi chàng ở nơi chiến tuyến, mong một ngày thanh bình sẽ được trở về để nối lại những ngày thơ mộng đẹp vô cùng. Tình yêu nào chợt về đêm xuân? Ta cần nhau, gặp nhau vài lần Nhìn én bay qua đầu núi thì xuân đã ngập trong lòng Thương em vào những ngày lập Đông. Đêm xuân giữa rừng lạnh lẽo, anh lính vẫn cảm thấy ấm áp khi tình yêu chợt về trong giấc mơ. Có lẽ là hình dáng người yêu đã trở thành một nỗi nhớ da diết khôn nguôi luôn đi vào trong giấc mộng mỗi đêm về, không phải chỉ một lần mà là “ta gặp nhau, gặp nhau vài lần”. Ở đây tác giả dùng từ “cần nhau, gặp nhau”, nghĩa là dù xa nhau về mặt địa lý, nhưng cả 2 người vẫn mơ về nhau và gặp được nhau từ trong giấc mơ như là một sự thần giao cách cảm. Rồi khi sáng tinh mơ bừng tỉnh, chàng “nhìn én bay qua đầu núi”, còn nàng thì “nhìn én bay qua đầu ngõ”, 2 câu hát này được nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng lặp lại khác nhau chỉ 1 chữ để nói về hoàn cảnh của đôi người, dù xa nhau nhưng cùng nhìn về một hướng, để rồi được thấy “xuân ngập trong lòng”. Quê hương trong thời đau thương Mùa Xuân chia ly là thường Bao nhiêu khổ nhục tủi hờn Hát lên nhân loại trả buồn cho Đông. Lứa đôi yêu nhau nhưng chấp nhận xa nhau vì hoàn cảnh, vì thời cuộc, không có lời than oán. Xuân nay đã về để khoác lên chiếc áo mới cho đất trời, vạn vật được đổi thay và biến chuyển, và con người cũng đón chờ những niềm vui mới, đem trả lại hết tủi hờn cho mùa Đông lạnh lẽo đã qua và hy vọng về những mùa xuân thanh bình sẽ về để lứa đôi lại được sum vầy bên nhau. Click để nghe Phương Dung hát Mùa Xuân Trên Cao trước 1975 Trời bây giờ trời đã sang Xuân Ta nhìn em tình yêu thành gần Mộng ước xanh như màu cỏ Dù bao lửa hạ đông buồn Mong Xuân này em vẫn còn Xuân. Đã qua một đêm xuân nhiều mộng ảo, trời đã dần bừng sáng buổi tinh mơ, anh lính nhìn màn cỏ xanh mướt hơi sương, xanh như màu của mộng ước dù phải trải qua mấy mùa hoang phế lửa binh của lửa hạ đông buồn, chàng vẫn mong một niềm mong mỏi duy nhất Xuân này em vẫn còn Xuân. Điều đó cũng có nghĩa là em vẫn còn tuổi xuân thì, vẫn một lòng chờ đợi người về… Bài Đông Kha Bản quyền bài viết của SKĐS - Không hiểu sao, tôi rất thích cái cảm giác giao mùa, ranh giới ấy thật mơ hồ không rõ rệt. Chu kỳ bốn mùa trong năm cứ tuần hoàn, tuần tự như một dòng chảy Từ hạ vào thu, từ thu sang thích tâm trạng “chớm đông” hơn là “sang đông” và “đầu đông”. Trong cái cảm giác “chớm đông” ấy có gì vừa mong manh bảng lảng vừa sương sớm heo may chút nắng ngọt cuối thu đã chạm vào vị đông. Khi lá trên cành về cội đã thoáng chút vun vén để cây dồn nhựa vớt ánh diệp lục quang hợp nuôi cành. Hình như thiên nhiên cũng bày tỏ chân thành qua những màu hoa báo mùa. Hoa sen báo hiệu mùa hè; hoa sữa nồng nàn hương vị đặc trưng của mùa thu thì cúc họa mi trắng tinh khôi lại như “gọi” mùa đông về. Đây là loại hoa nhỏ màu trắng cánh đơn, nhụy vàng. Cứ ngỡ mong manh li ti vậy mà không ngại tiết trời giông gió rét mướt. Hoa cứ bung nở khoe sắc trên các gánh hàng rong mang đến niềm vui cho mỗi ngôi nhà người bạn của mùa đông quá thân thiện và chân tình kiêu hãnh. Thu cho cúc vàng, từng đóa vàng lộng lẫy. Thì đông cho cúc họa mi luôn li ti để thành trao gửi đắm đuối một vẻ đẹp khiêm nhường mà mời gọi sự ân tình tinh tế và duyên dáng. Loài hoa mang tên một loài chim quý phái âm thầm giấu vào mình bao tiếng hót gọi người, gọi bạn để bung nở sắc hoa, sắc thanh...Cúc họa mi trắng tinh khôi như “gọi” mùa đông về, mang đến cho ta bao nhung nhớ với những ngày đã xa và khơi dậy bao kỷ niệm. Có bập bùng bếp lửa mùa đông mà tiếng reo phần phật của ngọn lửa như tiếng reo hò của tuổi thơ khi nhóm khói hun chuột trên đồng. Rồi cái nệm rơm quấn quýt vào ta hương đồng, hơi ruộng. Có cái ram ráp nồng nàn của cọng rơm quây lại cho ta một góc ký ức. Cứ thế vun lên trong ta cả sự ắp đầy no ấm. No và ấm là cái ước mơ khao khát một thời. Bây giờ ngon và đẹp, trong ngon đã có no, trong đẹp đã có ấm. Nhưng làm sao tìm lại được cái thơm tho tin cậy, chân thật đến vụng về của sum suê bền chắc từ sản phẩm nhà quê làm ra. Ấy là sạch cả từ ngọn gió đông, mang theo vị khói đốt đồng, vị cơm thơm gạo mới bò ngoằn nghèo trên mái rạ. Có ẩm ướt để hanh khô, khô ráo chứ không nứt nẻ khô câng. Bấy giờ đông về còn có vẻ rụt rè như chạm ngõ, mặc dù “Đã nghe rét mướt luồn trong gió - Đã vắng người sang những chuyến đò” Xuân Diệu. Còn có bao phân vân như cánh cò trên bờ ruộng. Còn có bao gấp gáp như ngổn ngang mây trắng...Đông về, bao màu áo được dịp khoe sắc. Những sợi len được dịp để dệt bao nỗi niềm, bao tâm tình, sợi thương, sợi nhớ. Sợi len giăng mắc, tình người giăng mắc và đông cũng chậm lại bởi được dịp khâu nối khi ta có dịp quây quần xua đi sự đơn lẻ cô quạnh. Đông cũng đã tạo ra một năng lượng mới đó là năng lượng của tình người, như tâm trạng của nhà thơ Vũ Quần Phương khi đông về bắt gặp. “Áo đỏ em đi giữa phố đông”. Ơi cái màu đỏ, đỏ như bếp lửa ngời hơi ấm của tình người, của cộng đồng là sắc đỏ muôn thuở lan tỏa ấm áp và bền bỉ. Bền bỉ như sợi rơm vàng chuốt thành sợi nắng. Bền bỉ như gốc củi khô thổi bùng ngọn lửa. Bền bỉ như miếng trầu của bà của mẹ. Ta đã sẵn sàng đồng hành với mùa đông bởi sáng nay nhìn lên và nhận ra Bây giờ trời đã sang đông... Ngày XưaCa sỹ thể hiện Yến Khoa; Randy; Nguyễn Phi Hùng; Quang LinhNgày xưa trời ở trên trời. Trời xui đằng ấy, đến ngồi bên ta. Ngày xưa đằng ấy nhà xa. Tan trường mưa quá nên ta đưa về. Ngày xưa đằng ấy tóc thề. Ta thời tóc ngắn nên về tương tư. Ngày xưa ta viết phong thư. Tên EmTác giả Kai ĐinhCa sỹ thể hiện Min1. Ngồi bên nhau một hôm trời mưa. Tí tách rơi giọt đong giọt thưa. Lặng nghe nhịp tim chầm chậm tăng lên. Biết sao cho vừa. 2. Tình yêu là khi một người. Muốn chạm vào, dịu dàng với em. Lời anh nói sao êm đềm. Nhẹ Đó Yêu EmTác giả Vũ Vĩnh PhúcCa sỹ thể hiện Diệu AnhNgày đó quen em yêu em nồng nàn hạnh phúc dâng tràn. Người yêu xinh xắn ánh mắt long lanh tựa ánh sao đêm. Làn da thơm mát suối tóc trên vai êm trôi dịu hiền. Màu áo trinh nguyên tựa cánh hoa tiên, kiêu sa hồn XuânTác giả Quốc AnCa sỹ thể hiện Thế SơnNgày xưa trời ở trên trời. Trời xui đằng ấy đến ngồi bên ta. Ngày xưa đằng ấy nhà xa. Tan trường mưa quá nên ta đưa về. Ngày xưa đằng ấy tóc thề. Ta thời tóc ngắn nên về. Tương tư. Ngày xưa ta viết phong thư. Đằng ấy Đã Xa 2Tác giả Lý Nhật NgânCa sỹ thể hiện Nini; Thanh Hà; Minh TuyếtMênh mang trong đêm giá băng anh mơ về em. Cuộc tình nào giờ đã bay xa theo thời gian. Theo gió heo may bay xa dần về phương nao. Chiều đông buốt giá trên đường vắng nhớ ai cho lòng bồi hồi. Thu qua mau trời đã Còn Đang Sợ Ế Đây NàyTác giả Dee TeeCa sỹ thể hiện DeeTee & Tịnh CườngĐêm dần buông lòng anh thì vẫn cứ tương tư. Bóng hình em sao vẫn cứ quanh quẩn trong đầu. Trời đổ mưa sao em vẫn chưa chịu đổ anh. Phía xa chân đồi anh thầm nhớ bóng dáng ai rồi. Rồi khi.... Em lướt qua tôi. Mùa hoa....Cô Đơn Trong MưaTác giả Vũ Vĩnh PhúcCa sỹ thể hiện Uyên PhươngChiều buồn ngồi nhìn mưa rơi, nhớ anh nơi xa vời. Thả hồn theo làn mây trôi, nhớ khi ta lầm lỗi. Người tình mịt mù xa tít, anh có biết hay anh hững hờ ? Em bây giờ như bến sông.. mong đợi con đò xưa ... Lệ buồn chợt. GLO- Sáng sớm, nhoài ra khỏi vùng ấm áp, tôi đã cảm nhận được cái se se lành lạnh thấm qua người. Khoảng này, thời tiết vẫn còn đỏng đảnh, chưa nhường bước cho những cơn gió cồn cào thốc thiết đến hanh hao cả đất trời. Nhưng những bước đi dè dặt giao mùa đã được điểm tô bằng sắc vàng tươi thắm của đám dã quỳ ngoại ô. Người ta gán cho dã quỳ cái tên hoa báo đông cũng thật tinh tế. Để mỗi lần đến độ, cứ nhìn hoa là biết “dường như mùa đông đã về”. Thương nhớ đồng quê Mùa hoa về phố Những đau thương, mất mát, lo lắng, lao đao, hồi hộp… trong một năm dịch bệnh dường như đã khiến cho con người rơi vào sự căng thẳng mệt mỏi đến vô chừng. Có lẽ việc giữ gìn sức khỏe đã khiến cho tất cả co cụm lại, kể cả những phút giây tĩnh tại của lòng cũng chỉ xoay quanh hai chữ an yên. Cũng đúng thôi, phải bình an và yên lành đã thì cuộc sống mới có thể trở lại bình thường như trước được. Cũng có thể chẳng bao giờ có được lại sự bình thường như những năm tháng đã qua. Con người cần phải chủ động bảo vệ chính mình và thích nghi với cuộc sống mới sau đại dịch. Ngày mai là một điều không ai biết trước, nhưng rõ ràng là chúng ta phải cố gắng để có được những ngày thật bình yên. Phố núi bây giờ không còn nhộn nhịp như trước nữa. Người ta chỉ ra đường khi có việc gì cần thiết phải đi. Hàng quán cũng buôn bán cầm chừng, thực khách cũng dè dặt khi đặt chân vào quán xá. Lòng người lo lắng sau mỗi tin nơi này nơi kia có người mắc Covid-19. Những tiếng thở dài không giấu giếm. Nỗi lo âu bất an thường trực trong lòng người. Chỉ có trẻ con là còn những tiếng cười giòn tan vô tư trong trẻo. Chỉ tội suốt ngày phải chăm chú vào màn hình vi tính, điện thoại thông minh nên gương mặt chúng cũng mất vẻ tinh anh nhanh nhẹn vốn từng. Lâu lâu bọn trẻ nhà mình lại hỏi “Mẹ ơi, khi nào con mới được đến trường?”. Minh họa Huyền Trang Trên sân trường, những đám lá khô vương vãi như đợi gió đến là lại tung mình lên xào xạc. Ngoài đường, lá cũng cuốn mình theo vòng lăn của ngàn vạn bánh xe. Những cơn gió cầm chừng cũng nhấn nhá nhắc nhở về sự dịch chuyển tinh tế của đất trời. Nghĩa là phải cảm nhận bằng quan sát của mình mới nhận ra được từng đổi thay nhỏ bé của thiên nhiên. Bởi lúc này đây, tiết trời còn à ơi chưa chuyển lạnh. Chỉ những đêm khuya vắng mới hiểu cần được sưởi ấm bởi những áo, những khăn hoặc những vòng tay ấm nóng, dịu dàng. Nhưng mùa vẫn cứ điềm nhiên bước đến như không quan tâm đến những xáo trộn của cuộc sống. Những cửa hàng thời trang đã rục rịch trưng bày một số mẫu áo ấm với màu sắc rực rỡ gợi nhiều ấm áp. Trên những cung đường ngoại ô, cỏ đuôi chồn và dã quỳ hồn nhiên trong nắng gió, như nhắn nhủ rằng trời đã sang đông. Pleiku thật ra làm gì có mùa đông. Là mùa khô đấy chứ. Nhưng mình cứ thích gọi vậy cho giống mùa đông xứ Bắc. Với nhiều người, đây lại là khoảnh khắc đẹp nhất trong năm của thiên nhiên trời đất miền cao nguyên đất đỏ. Nhắc đến đất đỏ là để đừng ai ngạc nhiên khi lần đầu đặt chân đến nơi này, khi đã đi một vòng thành phố, thư thả ngoại thành, trở về nơi trú chân bỗng thấy quần áo vương vương bụi mịn. Thật ra đất đỏ là đặc ân đấy, để cho cây cối xanh màu và cho quả ngọt mát lành. Lời bài hát “Chờ đông” thỉnh thoảng lại ghé qua trí nhớ của mình. Tuy chẳng được trời phú cho giọng hát làm mê đắm lòng người nhưng lại hay lẩm nhẩm những câu ca vu vơ. Hôm qua, lại vừa nhận được dòng tin “Em ơi có phải trời đã sang đông?”, mình đồ rằng, chắc người nhắn nhìn thấy vài hình ảnh hoa báo đông được cắm trong bình hoặc thấy những khung hình hòa với thiên nhiên rực rỡ của một vài người bạn vừa đăng trên trang Facebook cá nhân. Mình cười nhẹ và nhắn lại “Dạ, phải rồi. Pleiku đã bắt đầu đông” mà thấy lòng len lỏi niềm vui sống. NGÔ THANH VÂN đông lạnh ngoại ô Covid-19 dã quỳ Có thể bạn quan tâm Phóng viên Phương Duyên của Báo Gia Lai đạt giải nhất Cuộc thi viết “Gương người tốt, việc tốt, điển hình tiên tiến xuất sắc” tỉnh lần thứ IV GLO- Ban tổ chức Cuộc thi viết “Gương người tốt, việc tốt, điển hình tiên tiến xuất sắc” tỉnh Gia Lai lần thứ IV năm 2022-2023 vừa có Quyết định số 12/QĐ-BTC tặng thưởng cho các tác giả, nhóm tác giả đạt giải. Chuyện đọc báo ngày xưa GLO- Hơn 1 tháng sau ngày giải phóng tỉnh Gia Lai 17-3-1975, tôi từ Trường Cơ yếu K5 Hội An, Quảng Nam về thăm lại cơ quan cũ là Văn phòng Tỉnh ủy, nơi tôi ở trước khi đi học, năm 1974. Sau giải phóng, Tỉnh ủy đặt trụ sở từ nhà số 21 đến 33 và 20 Lê Hồng Phong. Những người trong cơ quan từ căn cứ K10 Krong, Kbang ra, họ đón tôi nhiệt tình, vui vẻ, chia sẻ bao điều mới lạ làm tôi bớt đi những bỡ ngỡ ban đầu. Nhưng rồi tôi cũng đã hết phép, phải trở lại trường học cho hết khóa. Cuối năm 1976, tôi lại về nhận công tác ở Văn phòng Tỉnh ủy. Giải Báo chí Quốc gia lần thứ 17 có 9 tác phẩm đoạt giải A Trong tổng số 157 tác phẩm vào vòng chung khảo, Hội đồng chấm giải đã thảo luận, thẩm định và bỏ phiếu lựa chọn được 9 giải A, 24 giải B, 46 giải C và một số giải khuyến khích để trao giải thưởng. Gương mặt thơ Trần Hồng Giang GLO- Tôi đọc Trần Hồng Giang từ rất lâu, trên mạng và trên báo. Biết anh là một chuyên gia IT, có việc gì cần về mạng là lại ới anh, dù nửa đêm. Rồi biết thêm anh rất giỏi tiếng Anh. Và cho tới khi đã thân nhau, vẫn trên mạng thì tôi mới biết hoàn cảnh éo le của anh. Một trận ốm hồi nhỏ khiến anh phải gắn chặt với giường và xe lăn. Huyền thoại "Đại bàng tái sinh" và câu chuyện ngày 1-6 "Đại bàng tái sinh" dành cho mọi đối tượng độc giả yêu thích các tác phẩm văn học thể loại phiêu lưu, đặc biệt là các bạn đọc nhỏ yêu thích cách viết hài hước. Ngân vang tiếng hát binh nhì GLO- Với chủ đề “Hát mãi khúc quân hành”, Liên hoan tiếng hát binh nhì do Bộ Tham mưu Quân đoàn 3 tổ chức trở thành sân chơi bổ ích, góp phần nâng cao chất lượng đời sống văn hóa tinh thần cho bộ đội. Đẹp mê hồn bộ ảnh chụp bầu trời đêm Nhật Bản của chàng trai Việt Những bức ảnh chụp bầu trời đêm ở Nhật Bản của một chàng trai Việt Nam khiến nhiều người yêu thiên văn thích thú. Gương mặt thơ Hoàng Thái GLO- Hoàng Thái là dân thời sự VTV, đương nhiệm chức Phó Giám đốc VTV8. Tức là trong mắt tôi và nhiều người, phần cảm xúc thơ sẽ bị thui chột dù anh là dân học văn Đại học Tổng hợp Huế. Nhưng một ngày, anh khoe với tôi một chùm thơ và tôi ngạc nhiên trước cảm xúc tươi rói và trĩu tâm trạng. Người Việt đầu tiên đoạt giải tại triển lãm hoa danh giá nhất thế giới Tại triển lãm Chelsea Flower Show 2023, nhà thiết kế Cao Thị Huyền đã giành giải Bạc với tác phẩm 'Vũ điệu ánh sáng' - trở thành người Việt đầu tiên đạt giải tại cuộc thi danh giá này. Thành phố Pleiku có 30 đội cồng chiêng Nghệ sĩ ưu tú nhiều quá thì sẽ không còn ưu tú nữa Tây Nguyên Chuyện của một thời và mãi mãi Gương mặt thơ Phạm Đương GLO- Phạm Đương là một giọng thơ “cá biệt” trong làng thơ Việt hiện nay. Thơ anh nhiều chất suy nghĩ, lạnh và nhọn như những mũi khoan vào lòng người đọc. 'Văn nghệ sỹ đóng vai trò then chốt, gìn giữ và phát triển văn hóa' Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng nêu rõ văn nghệ sỹ là những người thắp lên ngọn đuốc soi đường, giữ lửa và truyền lửa, đóng vai trò then chốt đối với việc gìn giữ và phát triển văn hóa... Cụm thi đua số 1 đạt giải nhất Hội thi Tiếng hát công nhân, viên chức, lao động thị xã Ayun Pa GLO- Ngày 19-5, Liên đoàn Lao động thị xã Ayun Pa tỉnh Gia Lai tổ chức Hội thi Tiếng hát công nhân, viên chức, lao động lần thứ III năm 2023. Phát hành cuốn "Nhật ký trong tù" nhân Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh Với bản dịch của nhà thơ Quách Tấn, những độc giả yêu mến "Nhật ký trong tù" của Chủ tịch Hồ Chí Minh có thêm một lựa chọn nữa bên cạnh bản dịch quen thuộc của Nam Trân và các bậc túc nho khác. Kỷ niệm với chị Hồng Vân GLO- Một hôm gần trưa, tôi nhận điện thoại của Hiếu-cán bộ Văn phòng UBND tỉnh “Trưa nay mời anh đi ăn với chị em em”. “Ơ chị em là ai?”. “Là Hồng Vân, đồng nghiệp cũ mà anh hay nhắc”. Ra thế, ai chứ Hồng Vân thì phải đi ngay. Chú trọng xây dựng, đào tạo, bồi dưỡng và phát triển đội ngũ văn nghệ sĩ GLO- Sáng 16-5, tại Hội trường 2-9 TP. Pleiku, Tỉnh ủy Gia Lai tổ chức hội nghị trực tiếp kết hợp trực tuyến tổng kết 15 năm thực hiện Nghị quyết số 23-NQ/ TW của Bộ Chính trị khóa X về tiếp tục xây dựng và phát triển văn học nghệ thuật VHNT trong thời kỳ mới. Hơn 500 nghệ sĩ tham gia Liên hoan các trích đoạn hay nghệ thuật sân khấu toàn quốc GLO- Hơn 500 nghệ sĩ thuộc 32 đơn vị nghệ thuật tham gia Liên hoan các trích đoạn hay nghệ thuật sân khấu toàn quốc năm 2023 diễn ra tại tỉnh Hà Nam từ 20-5 đến hết ngày 1-6. Nhớ bữa thịt chuột giữa rừng của họa sĩ Xu Man GLO- Tôi vừa gặp họa sĩ Giang Nguyên Thái nhân dịp ông về thăm lại chiến trường xưa. Trong rất nhiều hồi ức về một thời trai trẻ trong lửa đạn Tây Nguyên trước năm 1975, ông kể tôi nghe về cuộc gặp gỡ đặc biệt với họa sĩ Xu Man.

trời bây giờ trời đã sang đông