Giả sử có ai ngứa mồm nhai đi nhai lại chuyện đời tư của cô, cô cũng chỉ ung dung ngồi đó. Nếu vui vẻ sẽ nhìn chằm chằm kẻ ấy, khiến cho hắn ngại ngùng hoặc tức giận quay đi. Nếu bực bội sẽ trực tiếp không thèm quan tâm, yên lặng nghe thêm vài câu giảng viên nói còn có ích hơn. Vậy nên lâu dần, đám người xung quanh Hạ Lam cũng thôi việc đàm tiếu.
Truyện kiều nhã linh và hoàng tuấn khải. Hỏi lúc: 4 phút trước. Trả lời: 0. Lượt xem: 157. Cuồng tiểu thuyết 在用 Facebook。 Truyện Tổng Giám Đốc Yêu Em Đến Vĩnh Cửu. Mời các bạn cùng đọc siêu phẩm 2021 :
Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất Vợ Cũ Bị Câm Của Tổng Tài Bạc Tình - Chương 32 - ThíchTruyện.VN
Mà cho dù anh ta có không ngốc đi chăng nữa, nhưng tổng tài nói anh ta ngốc, anh ta phải ngốc, nói anh ta si, anh ta liền si, nói anh là phụ nữ anh ta cũng phải là phụ nữ. Ai bảo một người là tổng tài, một người chỉ là khuôn vác thôi đâu. "Thằng ngốc, mày bị đuổi việc."
Truyện Goctenhat với hơn 73047 truyện liên quan kho truyện Goctenhat tổng hợp hay nhất tren mobile - Trang 1. Truyen4u.Net. HOME; THỂ LOẠI Vietcombank: 0691000436845 Chủ tài khoản: Nguyễn Hương Giang [Bác Chiến] Đừng Cắn _____ Truyện được dịch và đăng tải dưới sự cho phép của
Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai? - (Chương 68) - Tác giả SuMonster098, SM098 Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
zWACkN. Đôi bàn tay nho nhỏ của Hạ Lam khẽ động khiến Văn Minh đang ngủ gật cũng phải giật mình tỉnh giấc. Cậu mở bừng mắt, dựa trên thứ ánh sáng vàng mờ mờ từ đèn ngủ mà tìm tòi cảm xúc trên mặt cô, xem thử xem Hạ Lam đã tỉnh lại hay chưa. Thế nhưng.. vẫn y như cũ! Một chút dấu hiệu đã tỉnh giấc cũng không hề thấy!Vậy là sao?Rõ ràng cậu cảm nhận được cô đã động đậy, cũng xiết chặt lấy bàn tay của cậu hơn lúc trước kia mà. Còn trở ngại gì khiến Hạ Lam chưa thể mở mắt? Hay do tác dụng của thuốc gây mê.."Cậu Minh?" Bên ngoài có tiếng gõ cửa, ngay khi Văn Minh cảm nhận được Hạ Lam cử động cậu đã gõ chuông gọi bác sĩ. Đảm bảo lúc này ở cửa đã xuất hiện một đống người chạy đến xemhàngđây "Chúng tôi xin phép..""Cô ấy nắm tay tôi!" Văn Minh nhìn bàn tay nhỏ đang ôm xiết bàn tay lớn của cậu, nửa mừng nửa lo nói vội "Không phải do tôi thiếu ngủ gặp ảo giác, các người xem rõ đi!""Đúng vậy! Nhịp tim của cô ấy cũng tăng nhanh hơn này.." Một bác sĩ chỉ vào máy móc hiện đại bên cạnh nhận xét "..Dường như cô Lam đang gặp chuyện kích động gì đó trong khi hôn mê!""Cô ấy.." Văn Minh nhíu mày thắc mắc, cảm giác hi vọng vụt tắt khiến cậu khó chịu "Nằm mơ?" "Hẳn là vậy, khi hôn mê sâu người ta thường rơi vào trạng thái này.." Một vị bác sĩ khác lý giải "Nhưng nếu người bệnh đã có cử động tay nghĩa là khả năng sắp tỉnh lại rất cao!""Đúng đó!" Mấy người bên cạnh đồng thanh, sau tiếp, mỗi người một câu khuyên nhủ "Cậu nên nghỉ ngơi cho tốt, mấy nữa cô Lam tỉnh thấy cậu gầy như vậy nhất định sẽ đau lòng!""Cậu Minh, cậu ngủ chút đi!""Hay để tôi kê cho cậu ít thuốc bổ!""Cậu đừng lo, cô ấy nhất định sắp dậy rồi! Cậu ăn chút gì đó nhé..""Stop!" Văn Minh nhíu mày đưa tay ra hiệu, thôi đi, làm như quan tâm tôi lắm, đừng tưởng tôi không biết các vị nhận lóttaycủa trợ lý rồi! "Tôi tự biết bản thân thế nào! Các vị khám lại cho Hạ Lam một lần đi, xem xem cô ấy có thể khi nào sẽ tỉnh..""Chuyện này..""Cậu Minh..""..."*Sắc tối đã bao phủ mọi nơi, kể cả trên con đường dài cô và Văn Hóa đang chầm chậm lái đi. Hai người không nói với nhau câu nào, chỉ yên lặng nhìn về hai phía, suy nghĩ về hai hướng khác nhau...Dạ tiệc luôn tổ chức ở những nơi xa hoa, thế nên khi Văn Hóa lái xe đưa Hồng Ngọc đến một biệt thự lớn cô chẳng thấy có gì ngạc nhiên hết. Điều khiến cô bối rối chính là.. dạ tiệc này vì sao kì lạ quá vậy? Không chăng đèn kết hoa, không phục vụ qua lại, không nhạc nhẽo xập xình.. Giống hệt như một ngày bình thường chẳng có gì đặc biệt. Hay đây chỉ đơn thuần là một bữa ăn thân mật, người đến không nhiều, quy mô nhỏ nên không quá khoa trương? Hồng Ngọc tự đưa ra suy đoán xoa dịu bản thân, vừa liếc mắt nhìn qua cửa kính ô tô sáng bóng. Căn nhà lớn rất nhanh đã hiện ra trước mặt hai người, nhưng Văn Hóa không đánh thẳng xe đến cửa cho cô xuống như mọi lần mà lái thẳng đến gara theo chỉ dẫn của bảo vệ phía ngoài. Cô nhíu mày nhìn đến đôi giày cao chót vót bên chân mình, định kiến nghị gì đó nhưng sau lại kiềm chế nén xuống được. Càm ràm lắm lời không ai ưa hết, thế nên để giữ vững phong thái quý"s tộc"s, Hồng Ngọc đành giữ mọi sự trong lòng."Một chút nữa.." Văn Hóa tắt máy xe, trên gương mặt hiển hiện nét giằng xé kì lạ. Hồng Ngọc nhận ra ngay khác biệt trên mặt hắn, song sự khác biệt này bị Văn Hóa ném xuống đáy mắt rất nhanh nên khiến cô có cảm giác hư ảo "..Hồng Ngọc..""Có chuyện gì vậy?" Hồng Ngọc thân mật cười, cô cũng quay sang, nắm tay gợi chuyện "Nhìn mặt anh không thoải mái chút nào!""..Ừm.. Vậy à?" Văn Hóa cười gượng gạo, chậm rãi híp mắt "..Chắc do người chúng ta sắp gặp là một nhân vật lớn, có sức ảnh hưởng vô cùng cao!""Vậy à?" Cô hơi động tâm, nhân vật lớn? Nhân vật lớn nào đây nhỉ? Không hiểu người này trẻ hay già? Có gia đình hay chưa? Hoặc giả nếu có gia đình rồi thì có cậu con trai nào lớn lớn tuổi trong nhà không nhỉ?..Ồ, mà ở thành phố này người có sức ảnh hưởng cao chẳng phải là mấy vị làm bên mảng chính trị hay sao? Và nổi danh nhất bên phân khúc đó chỉ có nhà họ Đào! Đây là nhà họ Đào à? Khéo thế thật ý, có khi chút nữa Hồng Ngọc còn gặp được cả Đào Thanh Tùng - lốp dự phòng siêu cấp đã lâu không gặp!Nhưng mà.. Thanh Tùng đã có con nhóc con kia quấn thân rồi, dạo này cũng không quan tâm gọi điện nhắn tin gì cho cô hết. Không khéo anh ta đã quên khuấy mất Hồng Ngọc này rồi ý chứ, thật đáng ghét mà.."Nhưng dạ tiệc tối nay hình như không có nhiều người tham dự..""Chỉ có chúng ta.." Văn Hóa bặm môi, cũng không dám nói nhiều "..Một lúc nữa có thể anh và em phải tách ra, nếu anh ta có đến gần hỏi chuyện, em hãy cố gắng hợp tác giúp anh!""Hợp tác?" Hồng Ngọc khó hiểu thắc mắc, nhưng hai từ anhtavừa từ miệng Văn Hóa nhảy ra khiến cô phân tán không ít. Vậy ra đây không phải nhà họ Đào, người mà cô sắp gặp cũng còn rất trẻ, và hình như anh ta cố ý muốn tiếp cận cô. Hừ! Trịnh Văn Hóa!Hắn nhất định đang tính lấy cô ra làm mồi nhử câu kéo đàn ông, dùng cô để đạt được mục đích. Thế chẳng phải tình cảm của hắn đối với cô cũng không phải quá mức lớn lao giống như cô tưởng tượng à? Láo! Quá láo! Mẹ kiếp, vậy mà còn dám cướp đoạt lần đầu tiên của cô một cách thô bạo như vậy.."Ý anh là hợp tác thế nào?""Em bình tĩnh một chút!" Văn Hóa xua tay, nhắm mắt cố gắng không nhìn đến mặt cô "Hồng Ngọc, chỉ là bữa tối, vài câu chuyện vụn vặt.. Mà cũng không chắc chắn là chỉ có em và anh ta!""Người cần bình tĩnh là anh mới đúng!" Hồng Ngọc tủi hờn, đôi mắt đẹp rưng rưng lệ. Lần thứ N cô phải tự xem xét lại sức hút của bản thân "Em không ngờ.. Văn Hóa, ra em cũng chỉ là con cờ của anh mà thôi!""Không.. Anh..""Hai vị!" Bên cửa kính có tiếng gõ nhè nhẹ, Văn Hóa dừng lời, bật mở cửa xe. Ngay phía ngoài xuất hiện mấy người mặc đồng phục vệ sĩ, lịch sự chào hỏi "Ngài X đợi bên trong, mời các vị nhanh cho, ngài X không có nhiều thời gian đâu!""Tôi hiểu rồi!" Văn Hóa gật đầu, hắn quay sang nhìn Hồng Ngọc một cái sau đó cũng không nói gì thêm với cô. Giờ này mọi sự giải thích đều là vô nghĩa. Chẳng phải như vậy sao? Hắn có thêm lời nào cô cũng không tin tưởng, vì nếu là hắn bị lừa gạt như vậy, hắn cũng chẳng tài nào chấp nhận Việc đã quyết tuyệt đối không thể quay trở lại. Mặc kệ lúc này Hồng Ngọc có đồng ý hay không, hắn cũng không thể tay không mà trở về. Nhất định phải ép cô ấy tới cho bằng được, mạng của mẹ hắn vẫn còn nằm trong tầm tay của X kia đó!"..." Hồng Ngọc thấy Văn Hóa mở cửa xe cho mình, cô nhíu mày, cuối cùng cũng bước xuống phía dưới. Được rồi, để cô xem thử người này là người nào, có bản lĩnh gì mà đủ sức khiến Văn Hóa kia khúm núm đến thế! Nếu thật sự anh ta để ý cô, Hồng Ngọc sẽ không bỏ qua cơ hội tìm thêm vài cái lốp dự phòng cao cấp và đá bay tên nhãi con lừa gạt này đâu!Mấy người cùng nhau tiến đến cửa chính của căn biệt thự lớn, nhưng tới một hành lang dài thì Văn Hóa bị tách khỏi cô. Đám người kia nói sẽ đưa hai người đến hai căn phòng khác nhau để bàn thảo nhưng sự việc khác biệt. Trên gương mặt lạnh băng của mấy vị vệ sĩ này hiển hiện rõ sự khinh thường và trào phúng. Văn Hóa đã hưởng thụ qua cái này một lần nên dĩ nhiên đã có chút quen. Còn Hồng Ngọc, cô vốn dĩ là thần nữ, phái mạnh nhìn thấy cô đều là nguyện ý quỳ liếm.. làm sao lại có chuyện khi quân phạm thượng thế này chứ? Hmm.. Chẳng lẽ đám người này đều là.. gay?Cánh cửa xa hoa nhanh chóng hiện ra trước mắt Hồng Ngọc, cô theo sự "áp tải" của đám người áo đen, hồi hộp chờ đợi giây phút cánh cửa kia bật bên trong là một căn phòng rộng lớn cực kì, khoảng không dường như càng bị kéo dài rộng ra mãi bởi nội thất đơn giản ngoài bộ sô pha lớn và êm ái ra thì chẳng còn gì khác nữa.. Cô nhíu mày nghi hoặc, nhưng cũng không dám tỏ thái độ gì quá mức, càng không dám mở miệng hỏi han thứ gì."Tiểu thư, cô cứ chờ ở đây.." Một người đẩy Hồng Ngọc tới, nhẹ giọng giải thích "..Một chút nữa khi xử lý xong bên kia ngài X sẽ qua gặp cô!""Vâng..""..."Tách ra rồi, Văn Hóa lưu luyến đi theo chỉ dẫn đến một căn phòng khác. Nơi đó đã có sẵn người ngồi chờ hắn, nụ cười chiến thắng của gã ta nhếch cao, cực kì ngạo nghễ. Ngạo nghễ đến mức Văn Hóa có xúc động muốn nhào đến xé nát mặt gã ra!Chưa đến lúc!Trịnh Văn Hóa!Mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu, mày không thể làm bậy được!"Ngài X.." Văn Hóa nghiêm túc lên tiếng trước "Tôi đã đưa người tới!""Tôi biết!" X cười nhạt, xoay người chỉ tay đến màn hình lớn ngay phía sau mình "Từ đây có thể nhìn thấy tất cả, kể cả căn phòng lớn cô gái ấy vừa vào!""..." Lắp camera! Lão này biến thái quá mức rồi đó!"Ai da ~" X ngân dài giọng, đứng dậy vui vẻ "Đúng là hàngtốt, vẫn cứ đẹp đẽ động lòng người như vậy!""..." Hàng tốt? Mẹ kiếp! Mày mới là hàng, cả nhà mày là hàng! Dám xúc phạm Hồng Ngọc của hắn, X này không chỉ nên chết, còn nên bị băm ra cho chó ăn!"Cậu Hóa nhườngcho tôi sẽ không cảm thấy đau lòng chứ hả?" X ha ha cười lên, sau đó búng tay một cái, mấy người vệ sĩ phía sau nhanh chóng lao lên giữ lấy Văn Hóa "Nghe nói hai người yêu thương thắm thiết lắm, vậy thì tình tiết tiếp theo cậu tuyệt đối đừng bỏ qua! Sẽ thú vị lắm đấy, thậm chí còn đủ sức khiến cậu Hóa đây.. hối hận cả đời!""Anh.. Anh muốn làm gì?""Làm gì? Đợi là sẽ biết ngay chứ sao!""Này..""Bịt miệng thằng nhãi này lại, ép nó xem cho hết phim biết chưa?""Rõ!"*Dung Dung cầm khoản tiền lớn trong tay, việc đầu tiên cô làm chính là thuê phòng khách sạn, tìm mối đặt hàng. Kiềm chế bao nhiêu lâu mệt mỏi muốn chết, từ giờ cô vĩnh viễn không bao giờ tự làm khổ bản thân vậy!Vĩnh viễn không bao giờ!Nếu như cô đói cô nhất định sẽ ăn đồ ăn ngon nhất, cô khát nhất định cô sẽ dùng thứ đồ uống yêu thích, cô thèm.. nhất quyết cô sẽ tìm mối để "bay" cho bằng được! Tiền Dung Dung có đầy, mấy nhu cầu bình thường để phục vụ đời sồn kiểu này không thể làm khó cô được đâu!Bên kia rất nhanh đã đem thứ Dung Dung cần đến cửa, cô lấy tiền trả cho chúng sau đó tự nhốt mình vào phòng mà hưởng thụ niềm vui được làn khói trắng đem lại. Thứ sương mù lẩn khuất trong không khí thật lâu không tán đi khiến Dung Dung như thăng hoa. Cô cảm nhận được rõ ràng cảm giác thoải mái khiến người ta tình nguyện mê đắm, chìm trong nó vĩnh viễn..Thế nhưng cơn phê qua đi cũng rất nhanh, cô ném đồ dùng sang một bên, kết nối điện thoại với lễ tân yêu cầu một số đồ dùng. Điện thoại đời mới, máy tính bảng, vài bộ quần áo hợp thời trang và.. một vị luật sư! Tuy rằng cô còn nhỏ nhưng với kinh nghiệm sống nhiều năm ở Trịnh gia, Dung Dung tự nhận thức được với khả năng của bản thân cô không tài nào tự quản lí được số tài sản lớn như vây. Và nếu không thể, cô chỉ còn cách yêu cầu sự tư vấn đến từ những đối tượng có nhiều kinh nghiệm. Luật sư hỏi xem ý muốn của Dung Dung ra sao rồi nhanh chóng đưa ra quyết định giúp cô một phần đem làm tài sản nổi, mặc cô tiêu sài; một phần để đầu tư vào một thị phần nào đó, khiến nó sinh lời mỗi tháng. Dù sao tiền chết cũng không phải ý hay nên Dung Dung ngay lập tức đồng ý. Còn chuyện sẽ đầu tư vào đâu, cô tỏ ya bản thân cần phải nghiên cứu thêm rất nhiều!"Anh có thể về!" Dung Dung giữ lại danh thiếp của người này, trả phí tư vấn sau đó xua tay. Cô rút điện thoại, từ trong trí nhớ u mê viết ra một dãy là số điện thoại của một cô bạn từ thời còn baynhảycùng Quốc. Mặc dù Dung Dung chán ghét tên đó, nhưng song hành với chán ghét, cảm giác kì quái của mối tình đầu vẫn còn nguyên đây.. Cô vẫn tò mò muốn biết, sau khi bị bắt ở nhà mình Quốc thế nào rồi!Không cần chờ đợi quá lâu, bên kia nhanh chóng nhấc máy, giọng nói ngọt ngấy từ bên đó truyền đến, khiến Dung Dung nổi da gà "Alo? Aivậy?""Dung Dung nè!" Cô dùng giọng nói thân thiện nhất mà giới thiệu, đầu dây chợt im lặng bất thường, sau đó người bên kia khe khẽ Àlên một tiếng "Các người đang ở đâu đấy?""Dạo này cômấttíchchỗnàothế?" Cô gái thẽ thọt "Tìmđâu cũng không thấy!""Có hơi bận.." Tìm tôi? Mấy người có mà tìm tôi bây giờ!Đúng là nói dối không biết ngượng mồm gì hết! "Quốc có ở đó không?""Quốcá? Anhtatùmọtgôngchắcrồicôkhôngbiếtà?" Cô gái kia cười lạnh, sau đó ngọt giọng "Khôngsao, chắcmấynămnữalàvề, côcótínhđợianhtakhông?""Đợi?" Vì sao cô phải đợi thằng cha đó chứ?Tài sản trong tay Dung Dung đủ khiến toàn bộ đàn ông trên thế giới này quỳ mọp dưới chân cô, thế nên chuyện cô phải dừng chân đợi chờ một tên khốn dĩ nhiên không bao giờ có. Nhưng mà.. dù sao Quốc cũng là người đàn ông đầu tiên cô đem lòng yêu thương, người đàn ông đầu tiên cùng cô làm chuyệnđó.. Nếu nói cô thật sự tuyệt tình với anh ta..Mẹ kiếp!Trịnh Dung Dung mau tỉnh!Thằng khốn đó không đáng cho mày suy nghĩ đâu!Nó đi tù là đáng, và cả thằng nhãi Tình Trường kia nữa, thằng đó cũng phải mọt gông trong tù đi!"Còn phải xem xét! Thế giờ mấy người ở chỗ nào, tối tôi qua đi chơi đi!""Chỗcũbịcôngandọnsạchrồi, giờbọntôiđềuđến.." Đầu dây đưa ra một địa chỉ sau đó dặn dò "Trướckhitớiđâynhớthôngbáođể tôi bảovớiôngchủmộtcâu, dùsaochỗnàycũngkhôngphảinơi tùy tiện aicũngcóthểtới!""Nghiêm ngặt đến vậy mà mấy người cũng chịu được?""Biết saogiờ? Tạiôngchủhấp dẫn quáđó, chènépthếnàochúngtôicũngđồngýtuốt!""...""Vậy, tốigặp!""Tạm biệt!"*Sorry mọingườivìhômquamịkupchươngđược, mịsẽcốgắngkhông lười nữa uhuhuhu 😢😢😢
Bởi vì Văn Minh rất cao nên áo sơ mi của cậu ta cũng rất dài. Hạ Lam vừa mặc vào người liền có cảm giác như mình khoác item váy sơ mi dài đang hot ở thế giới của cô. Lại lấy thắt lưng ở áo choàng tắm buộc ngang eo mình. Nhất thời cả người có cảm giác tươi mới, năng động hơn nhiều. Đã vậy hương thơm nhè nhẹ quẩn quanh này còn rất dễ chịu, tinh thần vốn xuống dốc của cô được đẩy tăng lên không hành lang dài vẫn còn chìm trong tĩnh lặng, hình như chưa có người làm nào tỉnh dậy làm việc hết. Còn mấy vị trong nhà hôm qua đi dạ tiệc về muộn nên chắc chưa có ai thức đâu. Yên tâm với suy đoán của mình, Hạ Lam nhón chân đi xuống tầng dưới. Nào ngờ chân vừa tới nơi, sát khí đã ào đến làm cô vội vã nhảy sang bên né tránh. Đáng tiếc thân thể này thiếu linh hoạt vô cùng, dù Hạ Lam cảm giác được, cũng dùng tốc độ lớn nhất của mình để trốn qua nhưng vẫn không thể vòng ôm thật lớn ập đến, ác ý xiết chặt lấy thân thể mềm mại của Hạ Lam. Bàn tay lớn đầy nam tính như có như không chu du trên khuôn ngực dinh dưỡng đầy đủ của cô. Hạ Lam rùng mình, có xúc động muốn đấm phát chết luôn kẻ này. Song chợt nhận ra đây không phải thế giới của cô, và trong chỉ có duy nhất một kẻ dám công khai làm vậy với nguyên chủ Nam phụ hắc ám Trịnh Văn Hóa!Người thứ ba lên sàn rồi!Hạ Lam nuốt nước bọt nhuận khí, cô khẽ đẩy cùi chỏ vào một điểm yếu hại trên bụng Văn Hóa. Chỉ thấy kẻ phía sau hít một hơi khí lạnh sau đó lập tức buông tay đầu hàng "Hạ Lam cục cưng! Em giận anh hôm qua không đón em sao?""Hửm?" Hạ Lam khoanh tay quay người lại, Văn Hóa ăn đau vừa ôm bụng vừa chậm chạp ngồi xuống bậc thang. Ồ, đúng là gen tốt!Anh em nhà này cùng cha khác mẹ nhưng ai cũng đặc sắc hết trơn!Nếu anh trai nam chính hoàn mỹ 10 phần thì Văn Hóa cũng phải được tới 8,9 phần chẳng ít. Mày kiếm mắt sáng, ngũ quan hoàn chỉnh không thừa không thiếu cái gì. Hơn nữa người này còn khá hơn Văn Minh ở đôi mắt. Nếu như mắt của nam chính thuần một màu đen u ám thì mắt của Văn Hóa lại là sắc nâu sáng. Vì hắn ta là kẻ đa tình lả lướt nên cái nhìn mang mấy nét phong quang, đào hoa bắn ra bốn phía."Nhưng em cũng không thể trách anh được!" Cơn đau ở bụng qua nhanh, Văn Hóa vịn thành lan can trở dậy giải nếu không vì ông còn chưa lấy được quyền thừa kế, ông thèm đứng đây dây dưa nịnh nọt mày sao?Đã ngu ngốc còn dám làm cao! Đợi đi, sau này ông nhất định hành mày sống không bằng chết!"Hôm qua anh gọi di động báo cho em, nhưng em lại để quên ở chỗ Hồng Ngọc!""Thế à?" Nhắc đến tên nữ chính, giọng nói của Văn Hóa mềm đi mấy phần. Hạ Lam nheo nheo mắt đánh giá cảm xúc của cậu trai trước mắt, chỉ thấy trên khuôn mặt đẹp treo một nụ cười giả trá không nhập mới yêu tên này chết đi sống lại!Nhìn là biết cha nội này phong hoa tuyết nguyệt, bụi nào cũng rúc qua rồi. Nguyễn Hạ Lam can đảm dính vô hắn không sợ bệnh mà chết hay sao?Ừ, ít ra cũng tìm được tung tích điện thoại. Hôm qua cô còn tưởng nguyên chủ nghèo đến mức không có xiền sắm lấy con máy cùi cơ. Nhưng để quên ở chỗ Hồng Ngọc là thế nào? Chẳng lẽ hôm qua cô ngất sau đó nữ chính cầm giùm đồ, lúc về liền quên? Nói vậy chắc hẳn là.."Tối hôm qua anh đi tiệc cùng Hồng Ngọc?""Chuyện này.." Văn Hóa à ừ không biết nên nói sao cho phải. Cuối cùng vì tương lai thừa kế tập đoàn đành phải xuống nước đẩy chủ đề "..Hạ Lam, anh chỉ yêu có em! Hôm qua là gấp gáp quá nên đành nhờ cô ấy đi chung, bọn anh hoàn toàn không có gì!""Ừm!" Chụy sắp tin rồi!Nhưng mà kệ, chẳng liên quan gì đến cô hết!Hạ Lam lãnh đạm gật đầu quay người rời đi khiến cho Văn Hóa đứng cạnh đó sửng sốt trợn mắt nhìn theo. Bình thường cô ta cũng giận dỗi nhưng chỉ cần dỗ dành tí tí là xong, hôm nay tự dưng khó nhằn thế là thế nào?Chẳng lẽ lạt mềm buộc chặt với mình? Hay tối qua.. muốn nhưng mình không có nhà nên bực bội? Ừ, nhìn kĩ mới thấy, bộ ngực no đủ hôm nay còn không bị bó buộc, hai đầu nhũ hồng hào thấp thoáng sau túi áo sơ mi. Dâm phụ này.."Hạ Lam!" Văn Hóa vươn tay kéo cô lại, lập tức da tay vốn non mịn của cô nổi một tầng da gà thật dày. Hạ Lam nhịn xuống xúc cảm muốn đánh người, tự an ủi bản thân chính là kẻ kiên nhẫn và bao dung nhất thế giới. Mấy chuyện vớ vẩn không tốn sức lực không hao sinh mệnh này cô chịu được!Thuần thục kéo cô vào ngực mình, Văn Hóa nhỏ giọng thì thầm ám muội "Chúng ta tới phòng anh đi, được không?""Đi làm gì?" Hạ Lam cười lạnh xem Văn Hóa diễn trò quyến rũ đầy tình thú. Chị đây làm đại tổng tài bao lâu, đi dạ tiệc không biết bao nhiêu lần, bị đàn ông vây quanh ca ngợi không biết bao nhiêu câu.. thứ công phu mèo cào của chú tính là gì?Không xi nhê cục cưng ạ!"Sao không lên phòng của em ấy?""Mới có một đêm không gặp, Hóa nhỏ đã nhớ em rồi!" Thấy cô không động, Văn Hóa dám chắc đã thành công 8 phần. Đợi chút nữa làm xong xuôi nhất định hắn sẽ yêu cầu Hạ Lam để hắn tới công ti giải quyết công việc. "Phòng của em gần phòng thằng nhãi kia thế, anh không thích!""Nhưng hôm nào cũng ở chỗ anh rất nhàm chán.." Hạ Lam khéo léo xoay người ra đối mặt với Văn Hóa. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp rất nhanh "..Lên phòng em thử một lần, thế nào?""Được, theo em hết." Văn Hóa mỉm cười, không tiếc lời khen ngợi "Cục cưng, hôm nay em thật thơm.."Vậy là hai người lại kéo ngược nhau lên tầng ba. Hạ Lam phân vân đi sau Văn Hóa trong lòng tự ý sầu não thay cho hắn ta. Hahah, đồ trên người cô mặc đều là đồ của Văn Minh đó. Khen anh trai thânyêucủa mình thơm, khẩu vị nặng quá mức! Vui vẻ cười phía sau người, Hạ Lam giữ nguyên ý định chờ đợi xem hắn ta mở cửa nào sẽ nhào ngay vào đó. Dù gì gần phòng nam chính cũng có những hai cái cơ. Một cái bên cạnh và một cái đối diện..Hơn nữa, điều quan trọng nhất là cô chẳng có cái chìa khóa nào trong tay hết. Hi vọng bạn Hóa thân thiết với nguyên chủ sẽ được nguyên chủ ưu ái đánh thêm cho một cái!Văn Hóa đi phía trước thấy cô lừng chừng mãi không qua liền mất kiên nhẫn. Trạng thái hòa hoãn khi nãy tiêu biến đi quá nửa, hắn lục tung túi quần của mình lên, cuối cùng cũng rút ra chùm chìa khóa lớn, tra vào ổ, vặn cạnh một tiếng. Cánh cửa vốn dĩ đóng im ỉm trước mặt hai người cuối cùng cũng bật ra, một thế giới mới xuất Lam nheo nheo mắt, là căn phòng nhỏ nằm ngay sát cạnh chỗ của Văn Minh. Vậy còn mấy phòng bên cạnh này là gì? Nơi ở của ai khác trong nhà ư? Hừm, dù sao cũng không phải chuyện của cô, tạm thời tìm được chỗ ở của mình trước đã! Chậc, ngay bên cạnh chỗ Văn Minh mà cũng không biết, làm cô mắc công ngược đãi bản thân ngủ ghế dài một đêm, ê hết cả người."Từ từ!" Hạ Lam thấy cửa vừa hé, một nửa bàn chân của Văn Hóa bước đến bậc liền lập tức lao lên "Anh, em phát hiện mình đến ngày! Hẹn anh khi khác!""Cái.. Cái gì?" Văn Hóa giật mình nhìn khóa trên tay bị giật đi mất, người cũng lao vào phòng đá bay hắn ra ngoài rồi thuần thục chốt cửa cánh cửa nâu sậm đóng ruỳnh một cái ngay trước mắt, tâm lí bất mãn liền nảy sinh trong đầu Văn Hóa. Đường đường là người chuẩn bị thừa kế Trịnh gia cao cao tại thượng, vậy mà con khốn hạ cấp đó lại dám từ chối mình?Khốn khiếp! Đợi xem sau này ông xử mày thế nào!"Này! Em không thể làm như thế..""Anh nói đúng!" Hạ Lam haha cười, sau khi tháo xong chìa khóa phòng mình khỏi chùm chìa khóa lớn của Văn Hóa liền hé cửa ra. Khuôn mặt cậu trai vừa nhăn nhó tức giận lập tức giãn ra không ít. Nhóc con vẫn nghĩ chị đây phải làm theo ý chú à? Đừng mơ! "Chìa khóa của anh em không được phép lấy! Nè, trả!""Này, Hạ Lam! Nguyễn Hạ Lam! Cô ra đây cho tôi! Ai cho phép cô làm vậy? Cô.."Sao lại không?Chị đây chẳng ưa chú, muốn đối xử thế nào với chú chả được! Nhất là khi Văn Hóa này còn là kẻ bỏ đá xuống giếng chẳng ra gì. Nếu ngay từ đầu hắn ta không tán một người yêu một người, chấp nhận kết hôn với Nguyễn Hạ Lam thì nguyên chủ cũng đâu đến nỗi khổ sở như là đã nhọ còn gặp Sở Khanh, tác giả khốn khiếp cũng thật độc ác! Thấy người ta là nữ phụ liền ngược người ta lên bờ xuống ruộng!Nhẹ nhàng thở ra, Hạ Lam nhìn chìa khóa trên tay cười như hoa nở. Xem, ít ra cái phòng này mới đúng là phòng dành cho người này! Bày trí không tính là tinh xảo nhưng có đầy đủ toàn bộ đồ đạc, giường lớn đệm êm, ga gối sạch sẽ, bàn trang điểm, tủ quần áo, cây xanh nho nhỏ.. Chạy đến tủ quần áo cấp tốc tìm đồ chíp mặc vào, cửa tủ vừa hé, lập tức một đống quần áo tràn hết ra ngoài, rơi như muốn đè chết người mở!Hạ Lam hốt hoảng tránh thoát, cái người này sinh hoạt cá nhân kiểu gì đây không biết? Có tí quần áo cũng không gấp gọn gàng được! Xem cô đi kìa, ngày xưa đồ mặc phải nhiều như trung tâm mua sắm mà cái nào vào cái nấy, treo gọn gàng trật tự vô cùng! Rốt cuộc cũng tìm được trong đống hổ lốn mấy cái đồ nhỏ, Hạ Lam miễn cưỡng treo lên người. Cô không thay áo sơ mi của Văn Minh ra, bởi mùi hương quần áo của nguyên chủ thật sự quá khó ngửi. Để mặc núi quần áo lả tả trên mặt sàn, Hạ Lam đi tới giường lớn ngã xuống, ngay lập tức mùi nước hoa nồng nặc xông lên!Éc, cái quái gì thế này?Ga giường thôi có cần khoa trương thế không hả giời? Kiểu này lại mất công đem đi giặt rồi! Ngồi bật dậy, cô sợ hãi mở tung cửa sổ ra, ai ngờ ánh sáng bên ngoài vừa tràn vào, một thân hình cao lớn mảnh mai cũng lọt trong tầm mắt. Văn Minh tự mình đi tới chỗ giặt đồ, mặc dù người làm trong nhà nhiều vô số kể, nhưng đại thiếu gia lại phải thân chinh đi vò mấy bộ quần áo cũ nát! Hạ Lam nhìn từng khớp tay xinh đẹp chỉ phù hợp đánh đàn dương cầm lăn lộn trên từng thớ vải xanh đỏ. Nhíu mày xem lại, đó chẳng phải quần áo hôm qua cô mặc đi học hay sao? Tắm xong vứt trong phòng Văn Minh, không ngờ cậu ta đi giặt đồ lại "tiện tay" giúp đỡ mình luôn!Không hiểu cảm xúc trong lòng là gì, Hạ Lam vô thức nhìn kĩ người con trai này hơn một chút. Người ấy đứng giữa ánh sáng nhàn nhạt đầu ngày, lãnh đạm mà cô đơn làm công việc của mình một cách đầy say mê. Gió nhẹ khe khẽ thổi khiến làn tóc mây đen nhánh bay lên, mơn trớn gò má thanh xuân mịn màng. Bức tranh đơn giản này cuốn hút khiến cô không thể rời mắt, mãi đến khi từ sau lưng Văn Minh xuất hiện một người, Hạ Lam mới bừng tỉnh lại!Văn Hóa giống như ác quỷ đến từ địa ngục, nghênh ngang tiến đến chỗ Văn Minh. Hắn ta dùng sức thật mạnh, đá lên lưng Văn Minh khiến cậu yếu nhược ngã xuống đất. Toàn bộ quần áo vừa giặt xong đều bị tung ra, bụi bẩn bám đầy lên đó. Như có thù hằn từ kiếp trước kéo đến tận kiếp này, Văn Hóa thấy cậu ngã như vậy còn chưa đủ, tiếp tục đưa chân đạp xuống thêm vài cái nữa. Mãi đến khi Văn Minh không còn chút động đậy kháng cự nào nữa mới thỏa mãn rời Lam xiết chặt nắm tay khiến cho móng tay đâm sâu vào thịt, mùi máu tanh nồng khe khẽ lan tỏa làm dịu cái đầu không hiểu vì sao lại nóng lên của cô. Chỉ thấy Văn Minh vốn nằm yên lặng lập tức ngồi dậy, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn, nhưng đôi mắt đen sậm lại đong đầy ý cười kì hốt hoảng dụi mắt nhìn Minh đang cười!Đúng thật là cậu ta đang cười! Một nụ cười quá mức gian trá!Gì.. gì đây? Cái thế giới biến thái này là thế nào? Ai đó mau cho tui trở về nhà đi!* Đau buồn thay, nam chính không chỉ ngốc, còn bị M M M Minh M =
"Xác định tôi giống như anh trai cô? Không phải là người khác?" Lâm Hạo Vũ chưa từ bỏ ý định hỏi. "Hiện tại tôi lại cảm thấy anh có điểm giống cha tôi rồi, dài dòng như vậy! Mau lái xe, á..., bữa tiệc lớn đang đợi chúng ta!" Phương Tử Ninh liếc mắt trừng hắn một cái. Lâm Hạo Vũ bất đắc dĩ giúp cô đeo dây nịt an toàn. Nếu như coi hắn là anh trai, sao lại để cho hắn hôn cô? Đúng là cô gái ngu ngốc mà! Xem ra muốn cho cô mở mang đầu óc, thật là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng cũng rất có tính thách thức, nếu tiếp nhận thách thức, điều kiện đầu tiên, hắn không nên bị cô làm cho tức giận phải nổi điên. Hắn có thể đợi, đợi cô lớn lên, đợi cô tiếp xúc tình yêu, đợi cô hiểu rằng hắn yêu cô say đắm. Hắn sẽ khiến cô từ từ thành thục về mặt tình cảm, bây giờ cô còn nhỏ, hắn cần gì phải lo lắng? Phương Tử Ninh nghiêng người nhìn Lâm Hạo Vũ lái xe, Ắc! ngay cả khuôn mặt nhìn nghiêng cũng đẹp trai đến như vậy! "Tại sao không nói chuyện?" Dừng ở đèn đỏ, Lâm Hạo Vũ quay đầu hỏi. Cô ấy tuyệt đối không phải là cô gái có cá tính yên tĩnh. Vừa quay đầu lại, hắn liền đối diện đôi mắt mở to của Phương Tử Ninh đang nhìn hắn tràn ngập vẻ tán thưởng. Chẳng biết đến khi nào, chủ nhân của đôi mắt to này mới có thể biết ngượng ngùng, xấu hổ? "Lúc lái xe nhìn anh rất nghiêm túc, rất đẹp trai!" cho tới bây giờ Phương Tử Ninh chưa hề keo kiệt lời khen tặng dành cho người khác. Đẹp trai thì thế nào? Cô thật chính là thiếu đầu óc mà xem hắn như anh trai. Bất quá, không sao, có một ngày, hắn nhất định sẽ nắm giữ được trái tim cô. Lâm Hạo Vũ nói thầm ở trong lòng. "Cha, cha có thể gọi cho giáo viên của con không, nói con bị bệnh, cần xin nghỉ bệnh một tuần?" Ăn cơm tối xong, Phương Tử Ninh cùng cha chào hỏi. "Con bị bệnh gì?" Ba Phương thả lỏng tờ báo trong tay, khẩn trương hỏi. "Đúng nha, con có bệnh gì? Tại sao không nói cho chúng ta biết?" Mẹ Phương cũng lo lắng hỏi. "Con bị bệnh tương tư" Phương Tử Ninh trịnh trọng nói. "Con gái của cha cuối cùng cũng được người ta coi trọng!" Ba Phương thở phào nhẹ nhõm, lại bắt đầu cười giỡn. "Người nào gặp xui xẻo vậy, lại coi trọng em gái tôi?" Anh trai Phương Tử Ninh, Phương Lâm cũng tới chọc cô. Nói thật, em gái của hắn cũng là một mỹ nhân, chỉ tiếc đầu óc quá ngốc nghếch, mơ hồ. Cô thường đem sự quan tâm đặc biệt của người khác dùng danh nghĩa bạn bè để giải thích, cho nên rất nhiều chàng trai không chịu nổi mà phải thay đổi mục tiêu. Bởi vì yêu cô, quả thật chính là tự mình chuốc lấy cực khổ! "Con đối với hoa anh đào Nhật Bản mà mang lòng tương tư" Phương Tử Ninh không chịu nổi mà rống to. "Sư Tử Cái Hà Đông thức dậy rống thật đúng là lợi hại." Phương Lâm ngoáy ngoáy lỗ tai nói. "Đứa trẻ chết tiệt này, muốn hại mẹ con điếc tai à?" "Một câu thôi, cha có giúp con gọi điện thoại cho giáo viên hay không?" Phương Tử Ninh hỏi, trong câu hỏi mang hơi hướng xã hội đen. "Con tiết kiệm đủ tiền rồi sao? Hơn nữa con đi một mình chúng ta cũng không yên tâm." Ba Phương bắt đầu nghiêm chỉnh lại. "Tiền không thành vấn đề." Cô đã tìm được người có thể lường gạt, hơn nữa người ta còn phải đi cùng với cô! "Bằng không, để Phương Lâm cùng đi với con, như vậy cũng tốt" Mẹ Phương cũng nói, vẻ mặt cười giỡn, dù sao bà vẫn là không yên lòng để con gái một thân một mình ra nước ngoài. "Cùng anh trai đi xem hoa anh đào? Vậy con tình nguyện ở nhà nhìn các bức tường còn hơn." Phương Tử Ninh vừa nói vừa nhìn Phương Lâm làm mặt quỷ. "Con có bạn cùng đi không?" Ba Phương lại hỏi. "Có a! Cha chỉ cần giúp con gọi điện thoại xin nghỉ là được rồi, những việc còn lại không cần cha mẹ lo lắng." "Bạn bè của con có thể tin cậy được không?" Ba Phương lại hỏi. "Trăm phần trăm có thể tin, cha yên tâm, cha." Phương Tử Ninh ngáp một hơi, chuẩn bị lên giường đi gặp Chu công. - - - - - - - - - - - "Chào buổi sáng. Tối hôm qua ngủ ngon giấc không?" Phương Tử Ninh vừa bước ra khỏi nhà, đâm sầm vào Lâm Hạo Vũ đang đứng trước mặt. "Chào buổi sáng. Anh không cần phải đi làm sao?" Phương Tử Ninh kinh ngạc, Sao Lâm Hạo Vũ sáng sớm lại xuất hiện ở trước mắt cô. "Tôi tới đưa cô đi học." Lâm Hạo Vũ mở cửa cho Phương Tử Ninh lên xe. "Tôi còn chưa ăn sáng đấy." Phương Tử Ninh lên xe, được voi đòi tiên nói. "Vậy bây giờ chúng ta đi ăn sáng" Lâm Hạo Vũ khởi động xe, đi thẳng. Tới công viên, Lâm Hạo Vũ dừng xe lại. Sáng sớm, trong công viên có mấy cụ già đang tập dưỡng sinh, còn có một số người đang tập thể dục, rất náo nhiệt. "Trong công viên có bữa ăn sáng sao? Ăn lá cây hay là ăn không khí?" Phương Tử Ninh một mặt bước xuống xe, một mặt hài hước hỏi. Lâm Hạo Vũ không để ý tới câu nói có vẻ chế nhạo của cô, từ ghế sau lấy ra một cái giỏ trúc. Hắn một tay xách giỏ trúc, một tay kéo Phương Tử Ninh hướng về ghế đá dưới gốc cây đi tới. "Món gì thế?" Nhìn thấy hắn xách theo giỏ trúc, Phương Tử Ninh hưng phấn hỏi. Kéo cô ngồi xuống, Lâm Hạo Vũ mở nắp giỏ trúc, phía trên có một cái khăn ăn. "Oa, bánh ngọt chocolate, còn có bánh dẻo đậu đỏ!" bên trong giỏ trúc bày ra các loại đồ ăn, Phương Tử Ninh vui vẻ vươn tay muốn lấy một cái bánh, lại bị Lâm Hạo Vũ gạt tay ra. "Sao thế?" Phương Tử Ninh nổi giận hỏi. Cản trở cô hưởng thụ thức ăn ngon, người như thế một loạt giết không tha! "Giáo viên không nói với cô, muốn ăn cái gì trước tiên đều phải rửa tay sao?" Lâm Hạo Vũ đưa khăn giấy ướt cho đôi mắt mèo đang thèm ăn ở trước mặt lau tay sạch sẽ. "Tôi chỉ biết không khô là không sạch, ăn rồi mới tính" Tay vừa được tự do, Phương Tử Ninh lập tức tấn công về hướng về phía giỏ thức ăn Ngồi dưới tàng cây, tận hưởng làn gió xuân đang nhẹ nhàng thổi, hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn những bông hoa mềm mại nở, nghe tiếng chim hót trong trẻo, thật là dễ chịu, điều quan trọng nhất – là được thưởng thức phẩm vị trần gian. Ai! Cuộc sống hưởng thụ không phải là như thế này sao? "Tại sao anh không ăn?" Phương Tử Ninh thấy Lâm Hạo Vũ đang nhìn mình ăn như hổ đói, hỏi. "Tôi đã ăn rồi." Lâm Hạo Vũ mở ra lon coca đưa cho cô. Phương Tử Ninh đem miếng bánh cuối cùng nhét vào miệng Lâm Hạo Vũ rồi mới đưa tay nhận lấy lon cola. Uống một hớp cola, nuốt nốt miếng thức ăn còn lại trong miệng, sửa lại đầu tóc, Phương Tử Ninh mới phát giác khóe miệng Lâm Hạo Vũ có dính chút bơ. Theo trực giác, cô cúi đầu xuống, vươn đầu lưỡi màu hồng, lau đi chút bơ dính ở khóe miệng hắn Lâm Hạo Vũ bị động tác của cô khiêu khích, tâm trí liền rối loạn. Hắn hít một hơi. Sau đó nâng gáy cô lên, trước khi môi của cô kịp rời đi, hắn liền đem làn môi đỏ mọng đó ép trở lại, dẫn dắt cô khơi ra nhiệt tình, toàn bộ trút vào trong miệng cô. Ừ! Mặc dù đồ ăn sáng có vị rất ngon, nhưng so với Lâm Hạo Vũ thì thua kém rất nhiều. Cô tuyệt đối không cần để ý đến việc thay đổi khẩu vị. Lâm Hạo Vũ buông môi cô ra, tiếp đó khóe miệng lại ấn xuống hôn cô một lần nữa rồi mới đỡ cô ngồi thẳng dậy. "Tôi cảm thấy so với đồ ăn, môi của anh còn có vị ngon hơn." Phương Tử Ninh nói với vẻ mặt kinh người. "Cô không phải muốn tôi biểu hiện dáng vẻ rất vinh hạnh đi?" Lâm Hạo Vũ đã bị đánh bại. "Không cần. Tôi chỉ nói thật mà thôi." Ăn xong bữa ăn sáng, Phương Tử Ninh mới giật mình. Oái, mình còn phải đi học. Vừa nhìn đồng hồ đeo tay, Ắc, không ổn rồi. "Chết, muộn học rồi!" Cô hốt hoảng đứng lên, đem đồ vật thu dọn lại. "Bây giờ trễ rồi, cũng hơn 10'" Chỉ lo nhìn cô, Lâm Hạo Vũ cũng quên cả thời gian. Ở bên cô, khiến hắn có thể quên đi tất cả! "Không đi học nữa, trước mặt mấy chục người trong lớp học mà đi trễ, thật là thật mất thể diện." Trước mặt mấy chục bạn học, mất thể diện là chuyện nhỏ, hậu quả nghiêm trọng không thể tưởng tượng mới là chuyện lớn. "Ai! Cũng đã trễ rồi, không có gì là mất thể diện cả." Lâm Hạo Vũ dụ dỗ, lừa gạt . "Tôi không muốn đi, tiết học thứ nhất, thầy giáo Cao nổi tiếng nghiêm khắc, để cho ông ấy bắt được đi học muộn, tôi sẽ bị phạt. Tôi không muốn dọn dẹp nhà vệ sinh." Trước kia thấy rất nhiều bạn học bị thầy Cao phạt dọn dẹp nhà vệ sinh, chưa xảy ra với mình, nên cô cũng chỉ biết cười, hiện tại thời thế thay đổi, vừa nghĩ tới mình sắp giống như bạn học. Cô đánh chết cũng không đi. "Dọn dẹp nhà vệ sinh?" Lâm Hạo Vũ không khỏi nhớ lại lúc mình đi học thì những chuyện như phạt dọn dẹp nhà vệ sinh vẫn thường xảy ra, không nghĩ tới biện pháp này cho đến nay vẫn tiếp tục sử dụng, hơn nữa còn rất có tác dụng. "Anh giúp tôi gọi điện thoại cho giáo viên, nói anh là anh tôi, cho ông ấy biết tôi bị bệnh, muốn xin nghỉ." Nghĩ tới nghĩ lui, hiện tại chỉ có thể dùng thủ đoạn này, hi vọng có tác dụng. "Được rồi." Lâm Hạo Vũ cưng chiều cười. Lâm Hạo Vũ lấy điện thoại di động ra, Kêu phương Tử Ninh nói mã số. "Xin chào, thầy là thầy Vương sao? Chuyện như thế này, Tử Ninh nhà tôi có chút không khỏe, cần xin nghỉ một buổi sáng…. vâng , vâng . . . . . . Làm phiền Thầy. . . . . . Hẹn gặp lại." "Thầy Vương không hỏi anh là ai sao?" Phương Tử Ninh khẩn trương nhìn Lâm Hạo Vũ, trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, không lẽ xin nghỉ lại thuận thuận lợi như vậy? "Không có." "Kỳ lạ, trước kia nếu có bạn học nào gọi điện thoại xin nghỉ, thầy nhất định sẽ hỏi liên tục, chỉ sợ là học sinh giả mạo cha mẹ gọi điện thoại đến" Có một giáo viên quá thông minh như thế thật là khổ cho những học sinh như cô. Lâm Hạo Vũ vỗ vỗ đầu của cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi. "Cũng đúng thôi, bởi vì lần đầu tiên tôi xin nghỉ, cho nên thầy Vương mới có thể đáp ứng dễ dàng như vậy, tôi luôn luôn là học trò ngoan." Phương Tử Ninh một mặt thu dọn đồ đạc, một mặt tự lẩm bẩm. Lâm Hạo Vũ dùng ánh mắt hoài nghi liếc cô một cái. "Tôi thề, những lời Tử Ninh tôi vừa nói đều là sự thật." Phương Tử Ninh giơ tay lên nói. "Tôi phải đi làm." Lâm Hạo Vũ đứng lên. "Anh không vui phải không?" Phương Tử Ninh xách giỏ trúc đi theo sau hỏi. "Không có." "Tôi bảo đảm, sau này sẽ không nhờ anh giúp tôi nói dối." Người ưu tú như Lâm Hạo Vũ, chẳng lẽ chưa bao giờ nói dối sao? Ừ, có vẻ như anh ta đang có chút tức giận. "Lên xe thôi." Lâm Hạo Vũ sau khi lên xe, nhìn Phương Tử Ninh nói. "Anh đi làm, tôi lên xe anh làm gì, tôi muốn ở lại chỗ này chơi." Phương Tử Ninh đem giỏ trúc bỏ vào trong xe, lấy ra bọc sách của mình. Khó có được nửa ngày rảnh rỗi, cô phải suy nghĩ kỹ xem sẽ làm những gì. "Lên xe." Mặt Lâm Hạo Vũ lạnh lại, lặp lại câu nói lúc đầu. "Lên xe thì lên xe, sao lại dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tôi?" Phương Tử Ninh lầu bầu. Bình thường hắn nói chuyện với cô rất ôn hòa, bây giờ âm điệu đột nhiên trở nên lạnh lẽo, dội vào tai cô thật không dễ chịu chút nào.
Toàn thân đau mỏi tới không ngờ, Hạ Lam chớp chớp mắt tỉnh lại!Đúng vậy!Là tỉnh lại!Hơ hơ, cô mới vừa từ cõi chết trở về!Đáng sợ quá, mình bị một đống thuốc nổ làm cho tanh bành mà vẫn còn sống được? Không hiểu có bị rụng cái chân cái tay nào hay không?Mở mắt ra, nơi này quả nhiên là phòng bệnh. Giường nhỏ trải ga trắng toát, rèm cửa trắng, sơn tường trắng, đến cả nền đá hoa cương cũng trắng đến phát sợ! Khiếp quá! Thế này khác gì trù ẻo người ta, chưa chết đã cho vô nhà tang đâu?Thiếu gì màu để thể hiện sự sạch sẽ chứ? Các vị sơn màu vàng nhạt hoặc rèm cửa xanh lam vân vân gì đó thì sẽ chết sao?Xung quanh không hề có máy móc trợ lực hay y bác sĩ gì đó, Hạ Lam ngạc nhiên nhìn lại một lần nữa.. Đúng! Nơi này ngoài cô với cái giường đơn sơ này thì hoàn toàn không có gì khác!Người ta là tiểu thư Hạ gia một tay che trời đấy, làm sao có chuyện bố mẹ cô ném cô vào nơi tồi tàn thế này để dưỡng thương chứ? Hay lúc đó Tịnh Nhi ở đấy, thấy cô chưa tử nạn nên vội đưa cô đến chỗ này?Ây, không thể nào!Nhà họ Vi giàu kém gì nhà cô đâu, Tịnh Nhi còn hoang phí chẳng thua gì mình nên chắc chắn không thèm tiết kiệm mấy đồng viện phí!Thế rốt cuộc tình huống lúc này là thế nào? Một kẻ vừa bị phát nổ không chết lại có thể nằm yên vô sự trong một phòng bệnh thiếu thốn dường này?Thử động đậy tay một chút, không ngờ lại có thể cử động tốt! Cô tiếp tục động động chân, cũng được luôn mới tài! Ngoắc ngoắc bên vai và cổ, linh hoạt vô cùng!Ngồi dậy xem xem, ơ hơ.. ngồi được luôn nè!Hạ Lam nhún vai tự đắc, tỏ ý bản thân đúng là siêu nhân, khả năng chống chọi đã đạt mức bom nổ không sây sát! Cô chậm rãi xuống giường, đi tới cửa muốn gọi người vào hỏi cho rõ tình hình một chút. Nhưng sau đó đột ngột phát hiện ra một chuyện vô cùng thú vị Cô được xưng tụng là tường thành ngàn năm, vậy.. hai quả tưng tưng trên ngực này là ở đâu ra?Ối mẹ ơi!Có phải bom nổ không chết liền giúp người ta tiến hóa không vậy? Cái này ít nhất cũng phải đến 101cm! Ngực khủng như này đi đứng quá khó khăn! Còn eo này, sao nhỏ dữ vậy, cô tập võ bao lâu nên trên eo cũng có vài khối cơ cơ mà? Niềm tự hào của cô chạy đâu mất tiêu rồi?Mông này sao tự dưng mẩy quá vậy? Chân thì dài mướt mát miên man, tay nuột nà trắng nõn, mặc dù lòng bàn tay cũng có vài nốt chai sần nho nhỏ, nhưng này tính gì so với bàn tay võ học của cô?Mái tóc.. tóc Hạ Lam chỉ chớm vai và nhuộm màu nâu cơ mà, mái tóc xơ cứng dài qua thắt lưng đủ màu sắc diễm lệ như gà trống này của ai?Ơ ơ ơ..Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?Cái gì đây?Hạ Lam sống lại, nhưng lại không phải sống trong chính thân thể của cô? Bảo sao cô có thể cử động bình thường, cũng thoải mái đi lại. Bảo sao cô gặp nguy hiểm dường ấy mà cha mẹ không hề xuất hiện, Tịnh Nhi cũng không đưa cô đến bệnh viện hạng nhất chữa trị. Bảo sao..Uhuhu... Đấy, biết ngay mà, làm gì có chuyện bom nổ không chết chứ? Hạ Lam, mày quá ngây thơ rồi!"Hạ Lam, cậu tỉnh rồi à?" Cánh cửa Hạ Lam chưa kịp đẩy ra đã có người khác thay cô mở. Hạ Lam im lặng đứng nhìn, chỉ thấy người vừa bước vào là một mỹ nhân lạnh lùng băng gái ấy cao tầm mét 7, toàn thân ba vòng còn chuẩn hơn cả siêu mẫu chuyên quảng cáo đồ lót! Khuôn mặt càng không cần nói đến, mắt bồ câu long lanh, mũi nhỏ hồng xinh xắn, môi tựa cánh anh đào, làn da mượt như dao.. Hoàn mỹ!Cơ mà vẫn không thể bằng thân thể này của mình nha, haha, xem đi ngực đây bự thế này cơ mà!"Sao vậy? Ngẩn người gì thế?""Tôi không sao!" Hạ Lam gật đầu, lui lại vài bước cho mỹ nhân đi. Chậc, thân thể này cũng tên là Hạ Lam, trùng hợp dữ ta! Ây, giờ không phải thời điểm nên nghĩ lung tung đâu, trọng điểm bây giờ là tìm cách giải quyết kìa!Cô bị nổ tanh bành như vậy nhất định là đã chết rồi, không hiểu lí do gì tự dưng lại chiếm được thân xác người này. Vậy linh hồn người này đâu rồi? Đã chết hay vẫn còn ở đây đợi cô ngủ liền đi ra đoạt xá?Tiếp theo cô nên hành xử như thế nào? Giả bộ không biết gì? Mất trí nhớ? Ngây ngô.. Kiểu đó có lộ liễu lắm không? Nhỡ bị phát hiện là yêu quái chiếm xác người khác liệu có bị pháp sư trừ ma đến tiêu diệt hay không?Thực chất Hạ Lam chả sợ pháp sư gì đó đâu, nhưng cô đường đường là một linh hồn chính trực, vì cứu N người nên mới hi sinh. Nay tự dưng bị pháp sư bắt, phong ấn ngàn năm không cho luân hồi gì đó thì thật oan uổng lắm!"Sao tự dưng tôi lại ở đây ấy nhỉ? Không thể nhớ nổi!""Cậu đấy, đã bảo đừng đi chơi đêm rồi mà không nghe!" Mỹ Nhân không vui kéo cô xuống giường thân tình khuyên bảo "Xem đi, giờ cả người gầy rộc, tinh thần xuống dốc, đến cả quả bóng cũng tránh không nổi!""Haha.." Cười trừ là chân lí! Hạ Lam tiếp nhận dạybảo, trong lòng thầm suy xét. Chủ nhân thân thể này là loại người gì vậy? Đi chơi đêm đến gầy cả người?Ây gô, nhìn lại cái bộ ngực 101cm thế này, Hạ Lam cảm thấy tường thành của mình trước kia có lẽ nên gọi là suy dinh dưỡng hạng nặng!"Mà.. Trịnh Văn Minh đúng là ngốc thật à?" Mỹ Nhân đột nhiên bật ra một cái tên, theo đó tiếng thở dài tiếc hận cũng càng sâu sắc "Anh ấy đẹp như vậy.. Hạ Lam, cậu làm vợ anh ấy cũng nên đối tốt với anh ấy một chút!""Cái gì?" Trịnh Văn Minh? Này chả phải nam chính trong bộ truyện cô vừa mới xem một nửa sao hả? Còn ngốc thật với ngốc giả nữa chứ? Đùa nhau à?.."Mình vẫn không thể hiểu nổi cậu Hạ Lam ạ!" Mỹ Nhân tiếp tục thở dài, đôi mắt to tròn ngây thơ nhìn xa xăm "Vì sao cậu yêu Văn Hóa lại đi kết hôn với Văn Minh?""Cô.." Còn Văn Hóa? Ahaha, nhất định là cô đang mơ! Hạ Lam nuốt nước bọt N lần, thật lâu mới khó khăn lên tiếng "Cậu không phải là Hồng Ngọc đấy chứ?" "Mình là Hồng Ngọc đây!" Mỹ Nhân gật đầu nhìn cô nghi hoặc "Cậu sao vậy Hạ Lam? Từ nãy đến giờ cư xử lạ quá!"Hồng Ngọc?Hơ hơ, cái này nhất định là trùng hợp nối liền trùng hợp thôi! Còn nếu không thì bạn Mỹ Nhân trước mắt này dám chắc trăm phần trăm bị ảo luôn! Cái kiểu đọc truyện xong mơ ước được làm nữ chính, sau đó tự phân vai diễn cho người bên cạnh ấy..Đúng! Đúng! Chính là như thế!Vậy thì khả năng cao chỗ này là bệnh viện tâm thần nè, và cái thân thể "Hạ Lam" cô đang mang cũng là một thành viên trong đó. Chậc, bệnh nhân tâm thần tinh thần kém phát triển nên dễ dàng bị thôn tính. Linh hồn nguyên chủ bị cô đánh bật rồi chiếm xác luôn!Đáng tiếc cho mấy người đẹp, ai nấy đều thần kinh không được ổn định.."Ê, làm gì mà lâu thế?" Cửa phòng tiếp tục bật mở, khuôn mặt phụ nữ trung niên nhăn nhó thò vào. Hạ Lam có thể thấy được người này mặc áo blu trắng, có lẽ là y tá hoặc bác sĩ gì đó "Gọi người cũng mất ngàn năm thế à? Phòng y tế không phải công viên đâu mà tâm sự!""Dạ, cô Duyên!" Mỹ Nhân Hồng Ngọc gật đầu nhu hòa, nụ cười trên môi nhếch lên ngọt ngào tựa mật, ai nấy nhìn đều phải thích mê "Chúng em sẽ ra ngoài ngay ạ!" "Đi! Đi! Đi!" Tất nhiên aiở đây không bao hàm Duyên sama, cô dứt khoát xua tay đuổi vịt không thương tiếc "Hết giờ học rồi, về nhà mà nằm!""Vâng!" Hồng Ngọc kéo tay Hạ Lam, lách qua người béo mầm cô nương chặn cửa, nhanh chóng rời khỏi "Chúng em chào cô ạ!"Hạ Lam vẫn đang chìm trong suy tính bị người kéo ra khỏi cửa phòng. Đón chờ hai người phía ngoài là một hành lang dài rộng cực kì, những dãy lớp học san sát và vài sinh viên đang lục đục trở dậy, cất sách vở ra khỏi lớp. Thì ra nơi này không phải bệnh viện tâm thần, đây là trường học..Trường học..Trường học..Hạ Lam trợn mắt nhìn tên trường Đại học Hê Hê khắc thật to trên biển hiệu ngoài cửa, lại nghĩ đến một loạt những sự việc vừa xảy đến khi nãy. Cô phải dựa vào tường một lúc để tự bình ổn lại tâm trạng bản thân. Sau đó, Hạ Lam nhìn trời, thống khổ oán than Mẹ kiếp! Thế giới của cô làm quái gì có trường đại học nào lấy cái tên phế vật như vậy! Đây đích xác là trường học của nữ chính nữ phụ trong !Chẳng lẽ đây đúng là trong sách?Nhưng.. Làm thế qué nào mà linh hồn cô chui được vào sách vậy trờiiiii???*Thêm 1 bộ xuyên thư nữa 😂😂😂
truyện tổng tài ngốc nghếch của nhà ai